
Cuộc Sống Mới Và Anh Đội Trưởng
Sau khi bị đưa về quê làm thanh niên trí thức, tôi gặp một anh đội trưởng cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi lúc nào cũng cau có, dữ tợn như thể sắp đánh người. Ngày nào anh ta cũng quanh quẩn trước mặt tôi đến cả trăm lần. Tôi sợ quá, chẳng dám lười biếng, thường xuyên mệt đến mức phải trốn trong chăn khóc thầm mỗi tối.
Hôm ấy, tôi đang khóc rất tủi thân thì bất ngờ trước mắt hiện ra một loạt dòng bình luận như từ trên trời rơi xuống:
【Cô gái này ngốc quá! Chỉ cần gọi anh ta một tiếng “anh”, là anh ta sẽ nghe lời răm rắp, làm hết việc giúp cô luôn ấy!】
【Em ngốc ơi, ngày nào anh ta cũng chạy tới tìm em cả trăm lần, không phải để giám sát làm việc đâu, mà là mê em đấy!】
Hôm sau, tôi nhìn anh đội trưởng lại bình thản đi ngang qua mặt mình. Tôi thử mở miệng gọi:
“Anh ơi?”
Anh ta bỗng khựng lại, quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi mắt đen lấp lánh như muốn phát sáng, trông y như một chú chó trung thành phát hiện thấy chủ.
Bình luận