Chương 7 - Cuộc Sống Mới Tại Hào Môn
Rõ ràng anh ta không ngờ phản ứng của tôi chỉ có vậy.
“Bây giờ tôi mới nhận ra, trước kia thứ tôi thích là cảm giác cô ấy cần tôi.”
“Nhưng cô khác.”
Chuông cảnh báo trong đầu tôi lập tức vang lên.
“Anh dừng lại trước đi.”
Anh ta cau mày.
“Sao?”
“Đừng nói với tôi bây giờ anh lại cảm thấy tôi thú vị nhé.”
Anh ta im lặng.
Da đầu tôi tê rần.
“Anh bạn.”
“Gu của anh đổi nhanh quá rồi đấy?”
“Tôi không cần anh.”
“Thế thì vừa hay.”
Anh ta lại còn bật cười.
“Thứ tôi thích chính là việc cô không cần tôi.”
Tôi nhịn hai giây.
Không nhịn nổi.
“Cố Hoài Xuyên.”
“Anh có phải hơi thích bị ngược không?”
Nụ cười của anh ta cứng lại.
“Người ta không thèm anh mà anh còn thấy phấn khích?”
“Anh nên tìm giáo viên tâm lý nói chuyện thử đi.”
Nói xong tôi vòng qua anh ta rồi đi.
Ngoài cổng trường đậu hai chiếc xe.
Một bên là nhà họ Ôn.
Một bên là bố mẹ nuôi.
Bố nuôi vẫy tay với tôi.
“Con gái!”
Theo bản năng tôi lập tức chạy sang.
Chạy được hai bước, tôi lại dừng.
Bố ruột đứng phía bên kia.
Trong tay ông cầm một lá bùa vải đỏ đã được sửa lại.
“Linh Linh.”
Tôi ngẩn người.
Ông từ từ đi tới.
“Bố tìm thợ lâu năm sửa lại đúng theo đường chỉ cũ.”
“Mảnh giấy bên trong không thay.”
“Bố xin lỗi.”
Đây là lần đầu tiên ông nói hoàn chỉnh ba chữ ấy.
Mắt mẹ cũng đỏ lên.
“Trước đây chúng ta luôn cảm thấy chỉ cần quan hệ huyết thống trở về thì con đương nhiên phải coi chúng ta là bố mẹ.”
“Sau này mới hiểu ra, không phải vậy.”
Tôi nhận lấy lá bùa hộ mệnh.
Sờ lên đường chỉ nhỏ được khâu lại.
“Cảm ơn.”
Mắt mẹ lập tức sáng lên.
“Vậy con có đồng ý……”
Tôi lắc đầu.
“Đừng vội.”
“Chúng ta từ từ sống chung.”
“Hợp thì tiếp tục.”
“Không hợp cũng đừng hành hạ nhau.”
Bố im lặng rất lâu.
Cuối cùng gật đầu.
“Được.”
Tôi đeo lá bùa hộ mệnh trở lại cổ.
Bố nuôi ở phía sau hét lên.
“Có đi nữa không?”
“Không đi thì sủi cảo dính thành cục bây giờ!”
Tôi lập tức quay đầu.
“Đến đây!”
Chạy được mấy bước, tôi lại quay người vẫy tay với ba người nhà họ Ôn.
“Nghỉ đông con sẽ về Đông Bắc.”
“Nếu mọi người muốn tới thì báo trước.”
“Nhưng nhắc trước một câu.”
“Nhà con đông người, giọng ai cũng lớn.”
“Ăn sủi cảo mỗi người một đĩa.”
“Không chịu nổi thì đừng miễn cưỡng.”
Lần đầu tiên anh trai không cãi lại tôi.
Mẹ vừa rưng rưng nước mắt vừa cười.
Tôi quay người chui vào xe.
Mẹ nuôi nhét cho tôi một hộp giữ nhiệt.
Mở nắp ra.
Đầy ắp hai mươi sáu chiếc sủi cảo.
Tôi bật cười.
“Mẹ.”
“Mẹ cố ý đúng không?”
Bà lườm tôi.
“Có ăn không?”
“Ăn!”
Cửa xe đóng lại.
Bên ngoài mưa vẫn đang rơi.
Tôi cắn một miếng sủi cảo nóng hổi.
Nhân thịt lợn cải thảo.
Vẫn là mùi vị ấy.
Rất ngon.
Còn chuyện người khác thích tôi ở dáng vẻ nào.
Bây giờ nghĩ lại cũng chẳng còn quan trọng đến thế.
Tôi tự thích mình là được.