Chương 7 - Cuộc Sống Mới Của Khương Vãn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi chụp màn hình bài đăng gửi cho Chu Miên.

Chu Miên hiểu ngay tức khắc.

“Phản công không?”

Tôi lắc đầu.

“Không vội.”

“Cứ để đạn bay thêm một lúc đã.”

Bài đăng trên diễn đàn đó phát tán rất nhanh.

Bởi vì góc độ mổ xẻ rất hiểm hóc.

Chuyện thiên kim thật giả là drama cảm xúc, mọi người rất thích hóng.

Nhưng “thủ khoa tỉnh bán tài liệu 9.9 tệ kiếm tiền”, lại rất dễ khiến người ta bắt đầu đứng trên đỉnh cao đạo đức để bới móc.

Có người nói tôi ăn tướng quá khó coi.

Có người nói tôi lợi dụng sự đồng cảm để trục lợi.

Còn có người bưng ảnh chụp từ livestream của tôi sang nền tảng khác, kèm theo dòng trạng thái:

【Thời buổi này, đến cả học bá cũng bắt đầu bán thảm kiếm tiền rồi.】

Tám giờ tối, tôi vẫn mở livestream như thường lệ.

Vừa mới mở lên, số người xem còn đông hơn hôm qua.

Nhưng bảng bình luận rõ ràng chia làm hai phe.

Một phe là đến để ủng hộ tôi.

Một phe là đến để chất vấn tôi.

【Cô đường đường là thiên kim hào môn đến mức phải đi bán đồ 9.9 tệ sao?】

【Thiếu tiền thì đi tìm ba mẹ giàu có của cô ấy, đừng đi lùa gà học sinh nữa.】

【Nói trắng ra vẫn là muốn nổi tiếng thôi.】

Tôi nhìn những bình luận đó, im lặng vài giây.

Sau đó tôi chỉnh camera lại gần một chút.

“Hôm nay tạm thời chưa giảng bài.”

“Tôi sẽ trả lời một câu hỏi trước.”

Phòng livestream chợt yên tĩnh lại.

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, giọng điệu rất điềm tĩnh.

“Có người hỏi tôi, tại sao lại phải bán tài liệu 9.9 tệ.”

“Bởi vì tôi từng nghèo.”

Ba chữ này vừa thốt ra, các bình luận cũng chững lại.

“Những người từng nghèo đều biết, tiền rất khó kiếm.”

“Và cũng biết rằng, không phải học sinh nào cũng có khả năng mua những khóa học mạng giá hàng trăm hàng ngàn tệ.”

“Tôi bán 9.9 tệ, là vì năm lớp 12, điều tôi ghen tị nhất là những người có tiền mua trọn bộ tài liệu ôn tập.”

Tôi ngừng lại một chút.

“Nhưng bà ngoại tôi không nỡ.”

“Thứ bà có thể cho tôi, chỉ là những cuốn sách tham khảo mua lại, những xấp đề thi thầy cô phát, và một bát mì trứng bà nấu cho tôi khi thức dậy giữa đêm khuya.”

Trong ký túc xá rất yên tĩnh.

Bọn Chu Miên cũng không nói gì.

Tôi tiếp tục nhìn vào camera.

“Tôi không phải lớn lên trong thân phận thiên kim hào môn.”

“Tôi lớn lên trong một ngôi nhà cũ dột nát trên núi.”

“Bà ngoại tôi nhặt ve chai, trồng rau, giặt quần áo thuê để nuôi tôi ăn học.”

“Đến lúc chết, bà vẫn không nỡ mua một chiếc áo bông mới.”

“Tôi bán tài liệu 9.9 tệ, không phải vì tôi cao quý, cũng không phải vì tôi đáng thương.”

“Là bởi vì tôi biết, có những người, thực sự chỉ thiếu đúng 9.9 tệ đó.”

Bình luận bắt đầu đổi hướng.

【Tự nhiên tôi muốn khóc quá.】

【Tôi cũng là người từ nông thôn ra, thực sự sẽ vì 10 tệ mà phải đắn đo rất lâu.】

【Những kẻ chửi cô ấy lùa gà, có lẽ căn bản không bao giờ hiểu được.】

【Vãn Vãn, cậu mặc kệ bọn họ đi.】

Tôi mỉm cười.

“Tất nhiên, các bạn cũng có thể không mua.”

“Hôm nay tôi sẽ đăng miễn phí đề cương cơ bản môn Toán và Tiếng Anh lớp 12, ai cũng có thể tải về.”

“Còn tài liệu ghi chép, đó là thành quả lao động tôi bỏ thời gian ra tổng hợp. Tôi không ăn trộm ăn cướp, giá cả niêm yết rõ ràng, kiếm tiền hợp pháp, tôi không thấy có gì đáng xấu hổ cả.”

“Ngược lại—”

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt từng chút từng chút lạnh đi.

“Kẻ thực sự đáng xấu hổ, là những kẻ vừa hưởng thụ sức lao động của người khác, vừa đứng trên cao chỉ trích người ta kiếm tiền.”

Câu nói này vừa ra, phần bình luận trực tiếp nổ tung.

【Quá tỉnh táo.】

【Chị gái kill siêu thật rồi.】

【Tôi chốt đơn ngay bây giờ.】

Đêm hôm đó khi kết thúc livestream, lượt tải xuống vượt mốc 10 ngàn, mà doanh số bán tài liệu lại tăng gấp đôi.

Rất nhiều người không phải trả tiền vì tài liệu.

Mà là vì câu nói của tôi: “Tôi không ăn trộm ăn cướp, kiếm tiền hợp pháp, không thấy có gì đáng xấu hổ cả.”

Ngày hôm sau, các từ khóa liên quan đã leo lên bảng xếp hạng hot search:

#NguoiTungNgheoDeuBietTienKhoKiem#

#KhuongVanNoiKiemTienHopPhapKhongDangXauHo#

#TaiLieu9.9TeLamCuDanMangRoiNuocMat#

Trong khi đó, bên nhà họ Thẩm, bầu không khí đã giảm xuống điểm đóng băng.

Thẩm Thanh Lê nhìn các hot search, cả khuôn mặt đều méo mó.

“Tại sao lần nào chị ta cũng có thể lật ngược thế cờ?”

“Tại sao tất cả mọi người đều nói đỡ cho chị ta?”

Thẩm Nghiên bực bội ném điện thoại xuống ghế sô pha.

“Đủ rồi! Em đừng khóc nữa có được không? Bây giờ trên mạng toàn là người chửi chúng ta đấy!”

Cố Minh Châu lập tức ôm lấy Thẩm Thanh Lê.

“Con quát em nó làm gì? Con bé cũng chỉ có ý tốt, chỉ lo Vãn Vãn đi lầm đường lạc lối thôi…”

Thẩm Nghiên cười khẩy.

“Rốt cuộc là lo cho Khương Vãn, hay là sợ Khương Vãn sống quá tốt, trong lòng ai đó tự hiểu rõ nhất.”

Câu nói này vừa phát ra, phòng khách lập tức tĩnh lặng.

Sắc mặt Thẩm Thanh Lê trắng bệch, nước mắt từng hạt lớn lã chã rơi.

“Anh hai, anh cũng nghi ngờ em sao?”

Thẩm Nghiên không nói gì.

Nhưng trong lòng anh ta, lần đầu tiên đã có sự lung lay.

Trước đây anh ta luôn cho rằng Khương Vãn thô lỗ, u ám, thích nhắm vào người khác.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)