Chương 3 - Cuộc Sống Hôn Nhân Đầy Biến Cố
“Ta nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt, cháu trai ta là Thái tử điện hạ đến nay vẫn chưa thành thân—”
“Mẫu thân!” Lục Quân Nhiên vội vàng ngắt lời bà, “Người điên rồi sao?! Cô ta làm sao xứng làm Thái tử phi!”
Trưởng công chúa đứng từ trên cao nhìn xuống hắn:
“Ta nói con bé xứng là xứng.
“Thật là nực cười hết sức, ngươi đã muốn cái loại hồ ly tinh bên cạnh ngươi rồi, thì ngươi còn quản Ngọc Hoa gả cho ai làm gì?
“Ta thấy kẻ điên chính là ngươi đấy.”
Lục Quân Nhiên đỏ bừng mặt, á khẩu không trả lời được.
Mắt ta thì chợt sáng lên.
Nỗi buồn mà trưởng công chúa nhắc tới, ta quả thực có một chút.
Bởi vì ta chợt nhận ra Lục Quân Nhiên cũng trọng sinh rồi.
Cuộc sống tốt đẹp như đời trước mà ta mong muốn e là không thành được rồi.
Chao ôi, ta tiếc quá đi mất.
Đứa con trai thần đồng của ta, không biết đời này còn có duyên gặp lại hay không.
Ta còn muốn tiếp tục dựa hơi nó, mẫu phụ tử quý, vọng tử thành long cơ mà.
Nhưng mà!
Làm Thái tử phi cũng rất là ổn áp nha.
Ta không kén cá chọn canh đâu, ha ha.
Ta chìm đắm trong viễn cảnh về một cuộc sống còn tốt đẹp hơn nữa, không kìm được mà bật cười ra tiếng.
Hề hề.
Sắc mặt Lục Quân Nhiên lập tức đen như nhọ nồi, mở miệng sỉ nhục ta không chút kiêng dè:
“Cô cười cái gì mà cười! Trời đất ơi, cô thế mà cũng dám mơ mộng làm Thái tử phi thật à!
“Tạ Ngọc Hoa, cái loại đàn bà lẳng lơ như cô! Cân lên chẳng nặng tới ba lạng thịt, mà cô cũng dám si tâm vọng tưởng!”
Ta không hề cãi lại, vì tại hiện trường tự nhiên sẽ có người trị hắn.
Trưởng công chúa tát hắn một cái xong lại mắng nhiếc cho một trận.
Bà sai thị vệ áp giải kẻ đang thẹn quá hóa giận cùng với sính lễ cầu thân của hắn rời đi.
Lục Quân Nhiên không chịu đi, trưởng tỷ ở bên cạnh khóc lóc thảm thiết.
Ngoài cửa, quản gia đột nhiên chạy xồng xộc vào, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ xuống thưa:
“Bên ngoài! Bên ngoài đều đang đồn nhị tiểu thư nhà ta rơi xuống sông, được một kẻ bình dân cứu giúp!
“Giờ đây, kẻ bình dân đó đang đến cầu thân, nhà ta ỷ thế làm quan, không chịu để đích nữ hạ giá, không chịu thừa nhận chuyện này nữa rồi…”
Trưởng tỷ hai mắt trợn ngược, ngất xỉu tại chỗ.
Cha mẹ ta cũng bủn rủn ngồi bệt xuống ghế thái sư, hồn vía lên mây.
Chỉ có ta và Lục Quân Nhiên, ánh mắt ngơ ngác chạm nhau, nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Đây là diễn biến hoàn toàn khác so với kiếp trước.
Kiếp trước kẻ bị đồn đại là trưởng tỷ và Trạng nguyên Hạ Chiêu.
Chứ đâu phải ta với cái tên bình dân nào đó đâu!
7
Kiếp trước người cứu trưởng tỷ không phải Lục Quân Nhiên.
Mà là Trạng nguyên Hạ Chiêu.
Hạ Chiêu tài học phi phàm, tướng mạo anh tuấn.
Có họa sư còn vẽ chân dung hắn để bán.
Các tiểu thư khuê các thường lén lút mua về.
Trưởng tỷ cũng từng mua tranh của Hạ Chiêu, tất nhiên, ai mà chẳng yêu cái đẹp, ta cũng có mua một bức.
Sau khi trưởng tỷ được Hạ Chiêu cứu lên, liền tự báo gia môn, nói mình là trưởng nữ Tạ gia, cầu xin Hạ Chiêu sớm ngày đến cầu thân.
Hạ Chiêu lại từ chối nàng ta, nói ơn cứu mạng sao có thể lấy đó để ép người ta báo đáp.
Lại nói danh tiết nữ tử là quan trọng nhất, hắn cũng đã có người trong lòng, chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra đi.
Trưởng tỷ thất hồn lạc phách trở về nhà, lại sai tỳ nữ tung tin đồn bên ngoài rằng mình được Trạng nguyên cứu giúp, hai người còn có đụng chạm da thịt.
Hạ Chiêu cứ ngỡ trong dân chúng có người nhận ra thân phận của bọn họ nên mới truyền ra lời đồn.
Để bảo toàn danh tiết cho trưởng tỷ, hắn đã chủ động đến cửa cầu cưới.
Mẫu thân cũng ký thác trưởng tỷ dưới danh nghĩa đích nữ, còn chuẩn bị của hồi môn phong hậu, để nàng ta xuất giá vẻ vang.
Sau khi thành thân, trưởng tỷ và Hạ Chiêu cũng từng có những ngày tháng ân ái.
Chỉ là sau này Hạ Chiêu phát hiện ra chính nàng ta là kẻ tung tin đồn, bèn ghẻ lạnh nàng ta.
Ta không biết trưởng tỷ và Lục Quân Nhiên quen biết từ bao giờ, yêu nhau từ khi nào.
Tóm lại kiếp trước, Lục Quân Nhiên là người chủ động đến cửa cầu cưới ta.
Chỉ là sau khi trưởng tỷ và Hạ Chiêu thành hôn được hai năm.
Ta gả cho Lục Quân Nhiên, vẫn luôn bị che mắt.
Mãi cho đến khi ta có thai, sắp đến ngày sinh.
Trưởng tỷ đến báo cho ta biết, ta mới rõ ngọn ngành.
Lục Quân Nhiên cưới ta.
Chẳng qua là để có một thân phận thân thích với nàng ta.
Để có thể thường xuyên gặp gỡ, qua lại mà thôi.
Điều này đối với ta khi đó là một cú đả kích vô cùng lớn.
Ta suýt chút nữa là một xác hai mạng.
Bởi vì trước đó Lục Quân Nhiên diễn thực sự quá tốt.
Chúng ta thành hôn ba năm, hắn đối đãi với ta chu đáo từng li từng tí, vô cùng ân cần.
Hắn đã làm tròn vai một người phu quân tốt cần có.
Ta đã yêu hắn, và ta cũng đã ngỡ rằng hắn yêu ta.
Lúc đó ta còn quá trẻ, chưa trải sự đời, suýt chút nữa đã đi lầm đường, tâm như tro tàn muốn kéo bọn họ cùng đi vào chỗ chết.
Chính trưởng công chúa đã khai sáng cho ta.
Chính con trai ta đã níu giữ ta lại.
Nhờ vậy mới để đôi cẩu nam nữ đó diễn kịch si nam oán nữ thêm vài năm, rồi mới xuống Diêm La điện.
Kiếp này, Lục Quân Nhiên sau khi trọng sinh, muốn chiếm tiên cơ nên đã đi trước Hạ Chiêu một bước cứu lấy trưởng tỷ.
Chỉ là trước đó trưởng tỷ chưa từng gặp hắn.
Thêm vào đó Lục Quân Nhiên là võ tướng, tướng mạo bình thường, khí chất thô lỗ.
Vải vóc trên người còn chẳng bằng tiểu sai nhà ta.
Tất cả những thứ đó gộp lại.
Trưởng tỷ ta dĩ nhiên là sợ hãi tột độ, chỉ sợ bị hắn bám lấy không buông.
Tiện tay lại nảy sinh tà tâm, báo giả thân phận của ta, muốn đem chuyện phong tình hủy hoại danh dự này đổ lên đầu ta.
Chỉ là trưởng tỷ không ngờ người cứu mình lại là Tiểu Công tước của Quốc công phủ mà thôi.
Lời đồn bên ngoài kia, ước chừng cũng là hôm nay trưởng tỷ nghe thấy tiền viện nói có người đến cầu thân, nên cuống quá hóa liều.
Còn chưa kịp làm rõ thân phận của Lục Quân Nhiên đã sai nha hoàn ra ngoài tung tin đồn rồi.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Âm sai dương thác như vậy.
Thiếu bất kỳ một bước nào cũng không dẫn tới cục diện hiện tại.
Mối hôn sự này, giờ đây đúng là phi ta bất khả rồi.
Ta thực sự chẳng làm gì hết mà!
Đây đúng là cái số rồi.
Số hưởng mà.
Hết cách rồi…