Chương 10 - Cuộc Sống Đối Đầu
Chiếc máy ảnh đen cũ kỹ nằm gọn bên trong, góc cạnh có vết xước, nhưng ống kính lại được lau chùi rất sạch sẽ.
Hốc mắt tôi bỗng nóng rát.
Năm mẹ tôi mất, tôi mới lên chín.
Ký ức của tôi về bà ngày càng phai nhạt.
Tôi chỉ nhớ bà thích cầm máy ảnh chụp tôi, chụp bậu cửa sổ, chụp vỏ cam sau cơn mưa.
Bà từng nói: Lâm Chi à, con người phải biết lưu giữ lại những thứ mình thích, nếu không ngày tháng sẽ vụt qua chỉ trong nháy mắt.”
Sau này chiếc máy ảnh bị mất.
Tôi giống như đánh mất mẹ lần thứ hai.
Bố tôi bảo mất rồi.
Thẩm Hạ cầm nó đi chụp bài tập.
Sau đó nữa, nó bị bán đi.
Tôi tưởng cả đời này sẽ không bao giờ tìm lại được nó nữa.
Tôi vuốt ve lớp vỏ máy ảnh, cổ họng như mắc nghẹn một viên kẹo cứng, ngọt không ra ngọt, đau không ra đau.
Chu Nghiên nói: “Phim tôi chưa rửa.”
“Tại sao?”
“Đó là đồ của cô mà.”
Tôi cúi đầu rất lâu.
Rồi nói: “Đi cùng tôi đi rửa ảnh nhé.”
Tiệm rửa ảnh nằm ở cuối con phố cổ.
Chủ tiệm là một ông lão đeo kính, động tác rất chậm chạp.
Ông nói cuộn phim để lâu quá rồi, không đảm bảo chất lượng.
Tôi bảo không sao.
Trong một tiếng đồng hồ chờ đợi, tôi và Chu Nghiên ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa tiệm.
Trời sắp tối, đèn đường lần lượt sáng lên.
Tôi hỏi anh: Tại sao anh lại giúp tôi nhiều như vậy?”
Anh nhìn sang phía bên kia đường.
“Lúc cô mới chuyển đến, cô ngồi xổm dưới lầu sửa lại chậu bạc hà đó.”
Tôi nhớ ra rồi.
Hôm đó gió rất to, chậu bạc hà bị thổi đổ, đất văng tung tóe.
Tôi ngồi xổm trên mặt đất, nâng niu nhặt lại từng chiếc lá.
Lúc đó tôi vừa bị một đối tác chèn ép giá, trong thẻ chỉ còn 2.300 tệ, tiền thuê nhà vẫn còn thiếu một nửa.
Tôi cứ ngồi xổm như vậy, nước mắt lã chã rơi xuống đất.
Nhưng tôi nhanh chóng lau sạch.
Chu Nghiên nói: “Cô khóc đúng 3 giây, rồi đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Tôi quay đi né tránh ánh nhìn: “Anh còn rình rập tôi nữa cơ à.”
“Tôi đi ngang qua thôi.”
“Đi ngang qua mà đếm được cả 3 giây cơ đấy?”
Anh cười nhạt.
Không phải kiểu cười khiến người ta khó chịu.
Rất nhạt, giống như một ly nước ấm giữa mùa đông.
“Vì cô rất giỏi.”
Tôi theo bản năng phản bác: “Tôi không giỏi.”
“Cô chỉ là không có ai đỡ, nên tự ngã thì phải tự đứng lên thôi.”
Lời nói ấy vừa buông, lồng ngực tôi chợt chua xót nhói lên.
Tôi ghét việc bị người khác nhìn thấu.
Càng ghét hơn khi người ta nhìn thấu rồi, còn không bắt tôi phải thừa nhận.
Tôi chuyển chủ đề: “Còn anh thì sao? Sao anh lúc nào cũng lảng vảng dưới nhà thế?”
“Tôi mở tiệm sửa máy ảnh.”
Anh chỉ tay về góc phố.
“Ngay góc bên kia kìa.”
Tôi nhìn theo hướng tay anh, góc phố có một tiệm rất nhỏ, biển hiệu ghi “Ánh Sáng Cũ”.
Tôi từng đi ngang qua đó rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ bước vào.
Hóa ra anh không phải là người hàng xóm bình thường ở tòa nhà bên cạnh.
Anh là người đã sửa chiếc máy ảnh của mẹ tôi.
Ông chủ tiệm gọi chúng tôi vào.
Ảnh đã được rửa xong.
Chỉ có 12 bức.
Mấy bức đầu bị cháy sáng, không nhìn rõ.
Bắt đầu từ bức thứ bảy, hình ảnh dần hiện rõ.
Tôi nhìn thấy cô bé tôi chín tuổi ngồi trên bậu cửa sổ, trong lòng ôm một quả cam.
Tôi nhìn thấy mẹ tôi đứng trước gương, cười rạng rỡ với ống kính.
Tôi nhìn thấy một chiếc bàn ăn, trên đó đặt ba bát mì.
Bức ảnh cuối cùng, là bố tôi.
Ông khi ấy trẻ hơn bây giờ rất nhiều, đứng ở cửa, tay xách một chiếc bánh kem, trên mặt nở nụ cười.
Mặt sau bức ảnh, mẹ tôi dùng bút viết một dòng chữ:
“Trước năm Lâm Chi 10 tuổi, mong con luôn được tình yêu thương nâng đỡ.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, nước mắt lã chã rơi.
Không bật thành tiếng.
Chỉ rơi trên mép bức ảnh, từng giọt, từng giọt.
Chu Nghiên rút một tờ giấy ăn đưa cho tôi.
Tôi không nhận.
Anh liền để tờ giấy cạnh tay tôi.
Mong ước của mẹ tôi đã không trở thành hiện thực.