Chương 4 - Cuộc Sống Bên Gia Đình Chồng
Tôi hạ kính xe xuống, gió ùa vào, thổi tan lồng ngực bức bối nghẹn ngào cả một đêm qua.
Điện thoại đổ chuông, là Hà Tuấn gọi.
Tôi không bắt máy.
Lại đổ chuông.
Vẫn không nghe.
Lần thứ ba, tôi bật loa ngoài.
“Em đi thật đấy à?” Giọng anh ta có chút hoảng hốt.
“Đi thật chứ chẳng lẽ đi giả?”
“Không phải… Tô Uyển, em có thể quay về nói chuyện đàng hoàng được không? Em bỏ đi thế này, bố mẹ anh nghĩ sao? Vợ chồng cái Mẫn nghĩ thế nào?”
“Họ nghĩ thế nào có quan trọng không?” Tôi nhìn thẳng con đường phía trước, “Hà Tuấn, em hỏi anh một câu. Nếu hôm nay đổi lại là gia đình em trai em dọn vào nhà mình ở hơn nửa năm, anh có bằng lòng không?”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Thấy chưa, chính anh cũng không bằng lòng.” Tôi cười nhạt, “Cái gì mình không muốn thì đừng ép người khác, cái đạo lý đơn giản thế mà cả nhà anh không ai hiểu à?”
“Hoàn cảnh khác nhau mà… Hà Mẫn là em gái ruột của anh…”
“Cô ta là em gái ruột của anh, thế Đa Đa không phải con gái ruột của anh à? Em không phải vợ anh à?”
“Anh không có ý đó…”
“Thế anh có ý gì?”
Lại là một sự im lặng.
“Cứ vậy đi.” Tôi bảo, “Em đang lái xe, tắt máy đây.”
“Tô Uyển! Thế bao giờ em mới chịu về?”
“Tùy tâm trạng.”
Tôi cúp máy, trong xe chỉ còn tiếng chỉ đường của hệ thống định vị: “Phía trước ba trăm mét, vui lòng đi sang làn đường bên phải.”
Đa Đa rướn người từ băng ghế sau lên: “Mẹ ơi, mẹ cãi nhau với bố à?”
“Không cãi nhau.” Tôi xoa đầu con, “Chỉ là có vài chuyện, cần phải suy nghĩ thật thấu đáo.”
“Suy nghĩ chuyện gì thế mẹ?”
“Suy nghĩ xem cái gì nên nhịn, cái gì không nên nhịn.”
Con bé gật gật đầu ra vẻ hiểu biết, rồi lại ngồi thụp xuống hí hoáy với cuốn sổ dán hình của mình.
***
Hơn một tiếng sau, xe chạy vào trung tâm huyện.
Đây là nơi tôi lớn lên. Con đường có vẻ hẹp hơn trong ký ức, nhưng những hàng bạch quả hai bên đường đã vạm vỡ hơn nhiều. Cửa hàng văn phòng phẩm cũ kỹ vẫn mở cửa, tấm biển quảng cáo dán trước cửa đã thay mấy lượt. Mùi quẩy rán ở quán ăn sáng đầu ngõ vẫn thoang thoảng suốt hai mươi năm không đổi.
Mẹ đứng đợi mẹ con tôi dưới sảnh chung cư.
Thấy xe về, bà mỉm cười vẫy tay. Đa Đa nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ xe hét lớn “Bà ngoại”, đôi mắt mẹ tôi híp lại thành hai vầng trăng khuyết.
“Sao mang nhiều đồ thế này?” Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi bưng vali xuống xe.
“Con định ở lại chơi thêm vài hôm.”
“Tốt tốt tốt, ở càng lâu càng tốt.” Mẹ một tay dắt Đa Đa, một tay xách túi đồ, “Bố con sáng sớm đã chạy ra chợ rồi, bảo phải hầm một nồi canh sườn cho con, cái món mà con thèm nhất hồi bé ấy.”
Mũi tôi cay xè.
Bước vào nhà, mùi hương quen thuộc ùa vào mặt.
Trên bàn trà bày sẵn đĩa quýt đường tôi thích ăn, trên ghế sofa trải tấm chăn kẻ sọc tôi mua hồi đại học, trên giá sách vẫn bày những chiếc cúp giải thưởng vẽ tranh của tôi hồi trung học.
Ở trong căn nhà này, tôi mãi mãi là báu vật được nâng niu trong lòng bàn tay.
Bố từ trong bếp bước ra, trên chiếc tạp dề vẫn còn vương vết dầu mỡ.
“Về rồi hả con?” Bố cười lớn, “Bố nhào bột xong rồi, trưa nay nhà mình ăn mì cán tay nhé.”
“Bố, để con giúp một tay.”
“Không cần không cần, ra ngoài nói chuyện với mẹ đi.”
Tôi vẫn lẻn vào bếp, rửa tay rồi giúp bố cán mì.
Bố nhào bột, tôi thái. Bột bố nhào dai lắm, luộc không bao giờ bị đứt, kỹ năng này tôi học hai mươi năm rồi mà vẫn không bắt chước được.
“Công việc không suôn sẻ à con?” Bố không ngẩng đầu lên.
“Cũng tàm tạm ạ.”
“Thế sao tự dưng lại nghỉ việc?”
Con dao thái mì trong tay tôi khựng lại: “Chỉ là con thấy mệt quá, muốn nghỉ ngơi thôi.”
Bố không gặng hỏi thêm. Bố luôn như vậy, không hỏi nhiều, cứ chờ tôi tự mình mở lời. Nhưng mỗi khi tôi cần, bố chưa bao giờ vắng mặt.