Chương 19 - Cuộc Sống Bên Gia Đình Chồng
“Mẹ anh khóc suốt cả ngày. Bố thì đến tận giờ vẫn chưa thèm nói với anh nửa lời.”
Tôi luống cuống không biết phải an ủi thế nào.
“Tô Uyển, trước khi đi bố bảo với anh một câu —— ‘Mày coi như không có thằng bố này nữa’.”
Chiếc điện thoại áp sát vào tai tôi nóng ran.
“Anh có hối hận không?” Tôi khẽ hỏi.
“Không.” Anh đáp, “Anh nên làm chuyện này từ lâu rồi mới phải.”
Cả hai đầu dây cùng rơi vào tĩnh lặng mất vài giây.
“Vậy… bao giờ em đưa Đa Đa về?”
“Đợi em làm nốt công chuyện mấy ngày hôm nay đã.”
“Chuyện gì?”
“Em vừa nhận một dự án mới, phương án thiết kế sắp chốt hạ rồi.”
“Dự án gì vậy?” Giọng anh lộ rõ sự ngạc nhiên.
“Đến lúc đó em sẽ kể anh nghe.”
Cúp máy xong, điện thoại lại reo lên.
Cuộc gọi thứ hai. Từ Lục Viễn Chu.
“Tô Uyển, phương án được duyệt rồi.”
Tôi siết chặt điện thoại, đứng bật dậy.
“Sếp Tiền vừa phản hồi lại, nguyên văn là —— ‘Ý tưởng hồ nước quả thật rất diệu kỳ, chốt theo phương án của cô ấy’. Không những thế, ông ấy còn đề nghị thêm một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Ông ấy muốn hẹn gặp riêng cô một lần. Để bàn về mấy dự án chỉnh trang đô thị sắp tới của Hàn Lâm.”
“Gặp riêng tôi?”
“Đúng. Nguyên văn câu nói của ông ấy là: ‘Tôi cần người có tư duy, không cần người giỏi tô vẽ’.”
Tôi tựa lưng vào lan can ban công, nhìn xuống dưới sân thấy Đa Đa đang hí hoáy vẽ hình mấy con bướm trên bệ hoa.
Tim đập thình thịch liên hồi, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo.
“Tuyệt. Khi nào gặp?”
“Ngày kia, tại văn phòng của Hàn Lâm ở Ninh Châu. Hai giờ chiều.”
“Tôi sẽ đến đúng giờ.”
***
Ngày kia.
Ninh Châu. Trụ sở chính Tập đoàn Văn hóa Hàn Lâm.
Một tòa nhà văn phòng cao chót vót hai mươi tầng, bức tường kính cường lực hướng trọn tầm nhìn ra cảnh quan sông nước thơ mộng. Cô nhân viên lễ tân dẫn tôi lên phòng họp tầng hai mươi —— căn phòng không quá rộng rãi, bức tường sơn trắng toát, một chiếc bàn gỗ dài sậm màu, bốn chiếc ghế xoay bọc da êm ái.
Tiền Thư Ngọc đã ngồi sẵn ở đó.
Khác hẳn với vẻ ngoài nghiêm nghị tại xưởng dệt hôm trước, hôm nay ông ăn mặc khá xuề xòa, một chiếc áo len cổ tròn tối màu, tay cầm ấm trà tử sa nhâm nhi thưởng thức.
“Đến rồi à. Ngồi đi.” Ông đưa tay làm điệu bộ mời.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“Uống chút trà không?”
“Cảm ơn ông.”
Ông châm cho tôi một tách.
“Tô Uyển, hôm nay tôi mời cô đến đây, không chỉ đơn thuần là để bàn về chuyện xưởng dệt.” Ông đi thẳng vào vấn đề, “Hàn Lâm chúng tôi trong hai năm tới có năm dự án chỉnh trang đô thị, rải rác khắp Ninh Châu, Hàng Châu và Thành Đô. Quy mô dự án lớn nhỏ khác nhau, nhưng mục tiêu cốt lõi đều là lột xác những công trình kiến trúc cũ kỹ thành không gian thương mại mang đậm dấu ấn văn hóa.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe.
“Quy trình làm việc quen thuộc của tôi là bắt tay hợp tác với các viện thiết kế danh tiếng. Thế nhưng những ông lớn đó lại có một nhược điểm chí mạng —— phương án đưa ra tuy tinh xảo hoàn mỹ nhưng lại vô hồn, dự án nào cũng hệt như được đúc từ một khuôn mà ra.”
Ông nhấp một ngụm trà.
“Phương án cải tạo xưởng dệt của cô thực sự chạm đến trái tim tôi ở chỗ —— cô thực sự thấu hiểu không gian đó. Cô không tạo ra một bản thiết kế phô trương vẻ bề ngoài, mà cô đang dệt nên một câu chuyện. Thứ tôi cần, chính là một người có thể dệt nên những câu chuyện như vậy.”
“Sếp Tiền, hiện tại tôi làm việc tự do, không có công ty chống lưng cũng chẳng có đội ngũ hỗ trợ.” Tôi giãi bày sự thật.
“Tôi biết. Lục Viễn Chu đã trao đổi với tôi về tình hình của cô rồi. Nhà thiết kế tự do, vừa từ chức khỏi viện thiết kế Thần Quang.” Ông đặt tách trà xuống, “Tôi không bận tâm cô mang thân phận gì. Cái tôi quan tâm là cô có khả năng tạo ra những sản phẩm chất lượng hay không.”