Chương 8 - Cuộc Phiêu Lưu Của Thẩm Bảo Ninh
11
Tiêu Thừa Tắc nhìn viên thịt kho tàu bóng nhẫy mỡ trong bát, im lặng.
Huynh ấy ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt sáng rực của ta.
Sau đó, huynh ấy lặng lẽ gắp viên thịt kho tàu đó lên, cắn từng miếng từng miếng nhỏ ăn hết.
Dù trên mặt huynh ấy vẫn không có cảm xúc gì, nhưng ta cảm giác, hình như huynh ấy cũng khá vui vẻ.
Cứ thế, cuộc sống của ta ở Đông cung, tuy ngập tràn những thử thách về đủ loại “quy củ”, nhưng cũng đầy ắp những trò vui gà bay chó sủa.
Ta biến hồ cá của Đông cung thành hào bảo vệ của riêng mình, lấy Ngự hoa viên làm núi sau nhà.
Ta dạy các cung nữ chơi lật dây, dạy các thái giám chọi dế.
Thậm chí ta còn cố gắng dạy Thái tử ca ca cách nhào nặn bùn thành một chú chó nhỏ đẹp nhất.
Cả cái Đông cung vì sự xuất hiện của ta mà náo loạn cả lên, nhưng đồng thời cũng ngập tràn một nguồn sinh khí chưa từng có.
Còn vị Thái tử điện hạ ngày xưa trầm ổn như một ông cụ non kia, nụ cười trên môi cũng ngày một nhiều hơn.
Tuy rằng, phần lớn thời gian, nụ cười đó là do bị ta chọc tức mà ra.
Sự nghiệp làm thư đồng của ta ở Đông cung rất nhanh đã chạm trán một thử thách mới.
Thử thách này, đến từ một vị lão gia gia râu ria bạc trắng, đi đứng còn cần người đỡ.
Ông mang họ Lý, là Thái phó, chuyên phụ trách dạy dỗ kinh sử tử tập cho các hoàng tử công chúa.
Cha ta – Thẩm Tu, chỉ là một Thị giảng, nói trắng ra là người mở lớp dạy kèm riêng cho Thái tử điện hạ.
Còn Lý Thái phó mới thực sự là lão sư chính thống.
Lần đầu tiên Lý Thái phó nhìn thấy ta, là ở Thượng thư phòng.
Hôm đó, ta đang ngồi bên cạnh Tiêu Thừa Tắc, nghiêm túc nghiên cứu con bọ rùa bảy chấm ta vừa bắt được.
Ông được hai tiểu thái giám dìu đỡ, run rẩy lẩy bẩy bước vào.
Đôi mắt già nua đục ngầu của ông quét một vòng qua người ta, đôi mày nhíu chặt thành một nếp gấp.
“Điện hạ, cô bé này là người phương nào?
” Ông lên tiếng, giọng nói tuy già cỗi nhưng trung khí mười phần.
“Vì cớ gì lại xuất hiện ở nơi trang trọng như Thượng thư phòng này?”
Tiêu Thừa Tắc ngẩng đầu khỏi trang sách, đứng dậy, cung kính hành lễ.
“Thái phó, vị này là thư đồng do đích thân Phụ hoàng sắc phong, Thẩm Bảo Ninh.
” Chân mày Lý Thái phó nhíu lại càng sâu.
“Thư đồng?
Một nha đầu vắt mũi chưa sạch, sao có thể gánh vác trọng trách này?
” Giọng điệu của ông tràn ngập sự khinh miệt và chất vấn.
Ta nghe mà thấy không vui rồi.
Ta nhảy từ trên ghế xuống, bước đến trước mặt ông, ngẩng đầu lên nhìn.
“Lão gia gia, sao ông biết ta không được?
” “Cha ta nói, con người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể dùng đấu mà đo lường!
” Lý Thái phó bị ta làm cho nghẹn họng, tức giận trừng mắt, râu vểnh cả lên nhìn ta: “Ngươi…
cái đồ nữ oa nhà ngươi, quả là không có quy củ!
” Cha ta đứng một bên, sợ đến mặt tái mét, liên tục nháy mắt ra hiệu cho ta.
Nhưng ta không hiểu.
Ta chỉ biết, vị lão gia gia này không thích ta.
Buổi học hôm đó, ta ngồi như rớt trên đống lửa.
Lý Thái phó giảng về 《Hiếu Kinh》.
Ông lắc lư cái đầu, giảng bài văng cả nước bọt.
“Thân thể tóc da, nhận từ cha mẹ, không dám hủy hoại, ấy là khởi đầu của chữ Hiếu.
” Ta nghe như lọt vào sương mù.
Ta giơ tay lên, lớn tiếng hỏi: “Thái phó gia gia, vậy nếu tóc mọc dài ra, cũng không được cắt sao?
” “Vậy nếu bị ngã một cái, xước cả da rách thịt, có phải là không hiếu thuận rồi không?
” Nhịp độ giảng bài của Lý Thái phó bị cắt ngang, ông trừng mắt nhìn ta, nửa ngày không nói nên lời.
“Cưỡng từ đoạt lý!
” Mãi ông mới rặn ra được bốn chữ.
12 Ta lại hỏi tiếp: “Vậy nếu cha mẹ bảo ta đi làm chuyện xấu, ta cũng phải nghe theo sao?
” “Ví dụ như cha bảo ta đi ăn trộm con gà của nhà Vương đại gia hàng xóm, ta cũng phải đi sao?
” Mặt cha ta lúc này, từ trắng bệch đã chuyển sang màu xanh mét.
Ông hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó chui tọt xuống cho xong.
Râu của Lý Thái phó tức đến mức run lên bần bật.
“Ăn nói hàm hồ!
Phận làm cha mẹ, sao có thể xúi giục con cái làm điều ác!
” “Cái con nữ oa nhà ngươi, tư tưởng ngoan cố, không thể dạy bảo!
” Ta tủi thân bĩu môi, ngồi lại chỗ cũ.
Ta chỉ vì không hiểu, hỏi một chút thôi, sao lại thành tư tưởng ngoan cố rồi.
Ta thấy vị lão gia gia này, giảng bài còn nhạt nhẽo hơn cả cha ta.
Ít nhất cha ta không hơi một tí là mắng ta.
Trôi qua một tiết học, ta ngáp ngắn ngáp dài, hồn vía du lãng trên mây.
Sự bất mãn của Lý Thái phó đối với ta, đã tích tụ đến đỉnh điểm.
Lúc tan học, ta nhìn thấy một con bọ cánh cứng màu đen, đang chậm rãi bò qua viên gạch lát nền.
Mắt ta sáng rực lên, lặng lẽ chạy qua tóm gọn nó vào lòng bàn tay.
Ta chạy đến trước mặt Lý Thái phó, xòe lòng bàn tay ra.
“Thái phó gia gia, ngài xem, cái này tặng ngài.
” Ta vô cùng chân thành nói: “Ta thấy ngài đứng giảng bài một mình rất cô đơn, để nó bầu bạn với ngài nhé.”
Lý Thái phó cúi đầu, nhìn lướt qua lòng bàn tay ta, nơi có con bọ cánh cứng màu đen đang ra sức huơ sáu cái chân nhỏ của nó.
Không khí dường như đông cứng.
Một giây sau.
“A —— Trùng a!
” Một tiếng thét thê lương chói tai, vang vọng cả Thượng thư phòng.
Lý Thái phó trợn trắng hai mắt, cứng đờ ngã ngửa ra đằng sau.
Giống hệt với tư thế của cha ta lúc ngất xỉu ngày hôm nọ.
Cả Thượng thư phòng trong nháy mắt loạn thành một nồi cháo heo.
Đám thái giám cuống cuồng chạy tới đỡ Thái phó.
Cha ta mặt xám như tro tàn quỳ sụp xuống đất, trong miệng lẩm bẩm “xong rồi, xong rồi”.
Ta cầm con bọ cánh cứng vô tội, đứng chôn chân tại chỗ không biết làm sao.
Chính trong cái khung cảnh hỗn loạn này, ta lại nghe thấy một âm thanh.
Một tiếng cười dường như đã bị nén lại rất lâu, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa.
Ta quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Thừa Tắc vẫn ngồi yên tại vị trí của mình.
Huynh ấy dùng cuốn sách che đi nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt cong cong như trăng khuyết và bờ vai đang rung bần bật đã bán đứng huynh ấy.
Huynh ấy nhìn vị Thái phó vừa ngất đi, rồi lại nhìn ta.
Sau đó, dường như không thể nhịn thêm được, huynh ấy phát ra một tràng cười trong trẻo, chẳng thèm che giấu nữa.
Đây là lần đầu tiên, ta thấy huynh ấy cười vui vẻ đến thế.
Lý Thái phó được người ta khiêng đi rồi.
Cha ta cũng thất hồn lạc phách lững thững đi theo.
Trong Thượng thư phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Thừa Tắc đang cười gập cả lưng.
Cùng với con bọ cánh cứng – hung thủ gây ra vụ “huyết án” này – trong tay ta.
Ta nhìn Tiêu Thừa Tắc, huynh ấy cười đến mức ứa cả nước mắt.
Ta hơi khó hiểu, có chuyện gì đáng cười đến vậy sao.
“Ca ca, huynh cười gì vậy?
” Ta bước tới hỏi huynh ấy.
Tiêu Thừa Tắc khó khăn lắm mới nín được cười, huynh ấy lau giọt lệ vương khóe mắt.
Huynh ấy nhìn ta, lắc đầu.
“Không có gì.
” Huynh ấy càng nói không có gì, ta càng cảm thấy có gì đó.
Nhưng thấy huynh ấy không nói, ta cũng không tiện gặng hỏi nữa.
Hậu quả của việc này, nghiêm trọng hơn sức tưởng tượng của ta rất nhiều.
Chiều hôm đó, ta đã bị Hoàng đế Bệ hạ triệu kiến, gọi tới Ngự thư phòng.
Đi cùng ta, còn có Thái tử ca ca của ta.
Trong Ngự thư phòng, bầu không khí cực kỳ nghiêm túc.