Tại buổi đấu giá, khi Quý Bách Hằng một lần nữa tặng chiếc vòng cổ kim cương vốn đã hứa dành cho Giang Ngữ Đường cho người chị dâu góa chồng Hứa Dung Dung đang ngồi bên cạnh, cả hội trường lập tức xôn xao.
“Chủ tịch Quý đối xử với chị dâu này hào phóng quá rồi đấy? Vợ anh ta còn ngồi ngay bên cạnh mà chẳng biết kiêng dè chút nào sao?”
“Cậu thì biết gì? Chủ tịch Quý là người trọng tình trọng nghĩa, thay người anh đã mất chăm sóc chị dâu. Người như vậy hiếm có lắm!”
“Chỉ tội cho bà Quý. Hình như hôm nay còn là sinh nhật cô ấy thì phải? Nói cho cùng, cô ấy vẫn không thể sánh bằng vị trí của chị dâu trong lòng chủ tịch Quý. Theo tôi, chi bằng tác thành cho hai người họ luôn đi!”
Những tiếng bàn tán cuồn cuộn ập đến như thủy triều.
Sợi dây thần kinh đã căng cứng suốt hai năm của Giang Ngữ Đường cuối cùng cũng đứt phựt.
“Quý Bách Hằng, chúng ta ly hôn đi.”
Giọng cô không lớn không nhỏ, vừa đủ để tất cả khách khứa trong hội trường nghe thấy.
Xung quanh lập tức im phăng phắc.
Ánh mắt Quý Bách Hằng cuối cùng cũng rơi lên người cô.
“Đường Đường, em còn muốn làm loạn đến bao giờ?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận