Chương 5 - Cuộc Hôn Sự Định Mệnh
“Nếu ta thật sự vì giao tình giữa hoàng tổ mẫu và tổ phụ, tổ mẫu nàng mà cầu cưới, e rằng cuộc hôn sự này hiện giờ đã không còn.”
Mẫu thân của ta lại muốn hủy hoại hôn sự của ta.
Nhưng ta không nghĩ ra lý do vì sao bà phải làm vậy.
May mà ta và Duệ Vương không đính hôn vì Thái hoàng thái hậu.
Đó chỉ là lý do chúng ta đã thương lượng để nói với người ngoài.
Ta và Duệ Vương đã quen biết nhau từ khi còn ở Thái Thương.
Lần đầu gặp gỡ là vào tiết Thất Tịch ở Thái Thương. Duệ Vương yêu thích phong cảnh Giang Nam nên xuôi về phương Nam, vừa hay du ngoạn tới Thái Thương.
Ta cùng những khuê mật ở Thái Thương biểu diễn nhạc trúc Giang Nam trong lễ Thất Tịch.
Một vị tỷ muội đang thổi sáo thì cây sáo bỗng hỏng.
Đúng lúc chúng ta cảm thấy không thể biểu diễn tiếp, định thu dọn trở về.
Duệ Vương xuất hiện.
Chàng thổi sáo, tiếp nối khúc nhạc của chúng ta.
Ta lại gảy tỳ bà, hòa tấu với tiếng sáo của chàng.
Các tỷ muội thấy vậy cũng lần lượt tiếp tục diễn tấu.
Chúng ta cùng nhau hoàn thành màn biểu diễn nhạc trúc Giang Nam.
Cũng từ đó, ta và Duệ Vương trở thành bằng hữu.
Thái Thương không có nhiều quy củ như kinh thành, cũng không quá nghiêm khắc với các quý nữ.
Huống hồ tổ phụ và tổ mẫu yêu thương ta, không hạn chế việc ta kết giao bằng hữu.
Khi ấy ta tuổi còn nhỏ, chưa hiểu tình yêu nam nữ, chỉ cảm thấy Duệ Vương là bạn chơi cùng mình.
Vì ta, mỗi năm vào tháng ba, Duệ Vương đều tới Thái Thương.
Chúng ta cùng ăn mì thịt dê Song Phượng của Thái Thương, cùng xem múa đèn lăn và múa giáo.
Ta còn từng mời chàng ăn chà bông Thái Thương và kẹo gạo dầu lợn.
Khi ấy, chúng ta là tri kỷ không chuyện gì không nói.
Chàng có phiền muộn trên triều đình cũng sẽ tâm sự với ta.
Ta cũng sẽ chỉ điểm cho chàng.
Nhờ những bài sách luận của ta, Duệ Vương nhiều lần được thánh thượng khen ngợi.
Dần dần, kinh thành bắt đầu lưu truyền rằng Duệ Vương có một vị quân sư Ngọa Long ở Thái Thương.
Tổ phụ biết chuyện, trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói một câu:
“Thế đạo này không công bằng với nữ tử.”
Ta hiểu ý tổ phụ.
Từ nhỏ ta đã học tập bên cạnh tổ phụ. Tổ phụ từng nói ta có thiên tư thông tuệ học được hết chân truyền của ông.
Nếu ta là nam tử, có thể tham gia khoa cử, thành tựu của ta tuyệt đối không thua phụ thân và huynh trưởng.
Thậm chí ta có thể làm tốt hơn tổ phụ, đưa Hứa gia trở lại đỉnh cao năm xưa.
Nhưng ta là nữ tử.
Thế đạo này vô cùng khắc nghiệt với nữ tử.
Có thể dựa vào Duệ Vương để phát huy tài học, đạt được danh hiệu quân sư Ngọa Long.
Đã là giới hạn mà ta có thể đạt tới.
Tổ phụ tiếc nuối thay ta.
Tiếc rằng ta có một thân tài học nhưng không có nơi thi triển.
Sau đó ta cập kê, phụ thân và mẫu thân muốn đón ta về kinh.
Duệ Vương sợ phụ thân và mẫu thân sẽ thay ta xem xét, định ra một mối hôn sự khác, nên đã bày tỏ tâm ý với ta.
Chàng thích ta.
Thích tài học của ta, thích sự thông tuệ của ta, thích sự thấu đáo của ta.
Chàng hỏi ta có nguyện ý gả cho chàng hay không.
Ta đồng ý.
Bởi vì chàng nói, sau khi trở thành Duệ Vương phi, ta có thể cùng chàng nghị sự.
Chàng sẽ không xóa bỏ công lao của ta.
Chàng sẽ nói cho người trong thiên hạ biết, người ở sau màn bày mưu tính kế cho chàng chính là Duệ Vương phi.
Ta tin chàng.
Bởi vì trước đây khi ta bày mưu cho chàng, chàng chưa từng xóa bỏ sự tồn tại của ta.
Mà sử dụng danh nghĩa quân sư Ngọa Long.
Thế đạo khắc nghiệt với nữ tử. Nếu người khác biết quân sư Ngọa Long là một nữ tử chưa thành thân.
Nước bọt của người trong thiên hạ cũng đủ nhấn chìm ta.
Vì bảo vệ thanh danh của ta, chàng che giấu thân phận của ta.
Nhưng chàng không độc chiếm công lao của ta.
Chàng vốn có thể dùng quyền thế ép người, cướp lấy tất cả công lao của ta.
Nhưng chàng không làm vậy.
08
Chỉ dựa vào điều ấy, ta đã tin chàng.
Duệ Vương là người có thể phó thác.
Chàng đối với ta cũng mang một tấm lòng chân thành không chút tạp niệm.
Ta nguyện ý phó thác quãng đời còn lại cho chàng.
Sau khi ta trở về kinh thành, chàng mượn danh nghĩa Thái hoàng thái hậu để tới đặt sính lễ.
Cũng là vì bảo vệ thanh danh của ta.
Trước khi thành thân đã qua lại với nam tử.
Ở Thái Thương không có gì đáng ngại.
Nhưng ở kinh thành sẽ bị xem là âm thầm tư thông.
Sẽ khiến người ngoài chỉ trỏ, nghị luận.
Vì bảo vệ ta, Duệ Vương mới mượn danh nghĩa của Thái hoàng thái hậu.
Thái hoàng thái hậu biết chuyện giữa ta và Duệ Vương.
Bà cũng là nữ tử, hiểu được thế đạo khắc nghiệt với nữ tử như thế nào.
Bà cũng dốc sức bảo vệ ta.
Trấn Quốc công phu nhân không biết chân tướng, chạy tới trước mặt Thái hoàng thái hậu châm ngòi ly gián.
Thái hoàng thái hậu ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng âm thầm căn dặn Duệ Vương mau chóng cưới ta về, tránh đêm dài lắm mộng.
Hôm nay Duệ Vương nói chuyện này cho ta biết cũng là muốn ta đề phòng mẫu thân.
“Ta hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận.”
“Ngu nhi, bất kể xảy ra chuyện gì, ta mãi mãi đứng sau lưng nàng.”
Ánh mắt Duệ Vương chân thành.
Ta ngẩng mắt, khẽ mỉm cười.
Chúng ta là tri kỷ, cũng là người yêu.
Không ai có thể lay chuyển tình cảm giữa chúng ta.