Chương 11 - Cuộc Hôn Nhân Không Tình Yêu
Anh ta đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.
Tay anh ta rất lạnh, đầu ngón tay đang khẽ run.
“Cho tôi thêm một cơ hội nữa.”
Tôi cúi đầu nhìn tay anh ta, rồi ngẩng lên nhìn vào mắt anh ta.
“Lục Thời Yến, buông ra.”
“Không buông.”
“Buông ra.”
“Em không đồng ý với tôi, tôi sẽ không buông.”
12
Tôi hít sâu một hơi, rồi dùng tay còn lại lấy điện thoại ra, ngay trước mặt anh ta bấm ba con số.
1-1-0.
Anh ta nhìn thấy dãy số trên màn hình, ngón tay từ từ buông ra.
Tôi đóng cửa ngay trước mặt anh ta.
Đóng cửa xong, tôi tựa vào cánh cửa, tim đập rất nhanh.
Tôi nghe thấy bên ngoài yên lặng rất lâu, rồi truyền đến một tiếng thở dài rất khẽ.
Tiếng bước chân dần xa đi.
Tôi đi đến bên cửa sổ, vén lên một góc rèm nhìn ra ngoài.
Lục Thời Yến đứng ở dưới lầu bên cạnh bồn hoa, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà tôi.
Anh đứng rất lâu, ước chừng hơn mười phút.
Sau đó anh lấy bao thuốc từ trong túi ra, rút một điếu, châm lửa.
Làn khói tan ra trong ánh sáng ban mai, bóng dáng anh trông cô độc đến lạ.
Cuối cùng anh dập tắt điếu thuốc, quay người rời đi.
Bóng lưng hiu quạnh như thể bị người ta ruồng bỏ vậy.
Tôi kéo rèm lại, quay về giường nằm xuống.
Nhưng thế nào cũng không ngủ nổi nữa.
Tôi cứ nghĩ sau hôm đó, Lục Thời Yến sẽ yên phận lại.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự cố chấp của một người đàn ông.
Những ngày tiếp theo, anh bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi bằng đủ mọi cách.
Đầu tiên là chuyển phát nhanh.
Mỗi sáng đều có một đơn giao nhanh trong cùng thành phố được chuyển đến trước cửa nhà tôi.
Ngày đầu tiên là một bó hồng trắng, trên tấm thiệp viết: “Xin lỗi.”
Ngày thứ hai là một hộp macaron, trên thiệp viết: “Anh nhớ em thích ăn đồ ngọt.”
Ngày thứ ba là một cuốn sách mới xuất bản, trên thiệp viết: “Trước đây em từng nói muốn xem sách mới của tác giả này.”
Tôi trả lại tất cả mọi thứ nguyên vẹn không thiếu thứ gì.
Nhưng anh vẫn tiếp tục gửi.
Ngày thứ tư là khăn quàng cổ, ngày thứ năm là nến thơm, ngày thứ sáu là một tờ rơi giới thiệu tour ngắm cực quang.
Khi nhìn thấy tour ngắm cực quang, tôi khựng lại một chút.
Hôm đó trên xe, tôi chỉ buột miệng nói một câu muốn đi ngắm cực quang, vậy mà anh lại nhớ.
Nhưng nhớ thì sao chứ?
Nhớ không có nghĩa là để tâm, để tâm cũng không có nghĩa là sẽ thay đổi.
Tôi cũng trả lại tờ rơi.
Sau đó anh bắt đầu xuất hiện ở quán cà phê mà tôi thường đến.
Chiều hôm đó, tôi xuống lầu mua cà phê, vừa đẩy cửa ra đã thấy anh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Anh thay một bộ quần áo sạch sẽ, cả râu cũng đã cạo, trông gọn gàng hơn lần trước rất nhiều.
Nhưng người vẫn gầy đi không ít, xương gò má cũng lộ rõ.
Anh nhìn thấy tôi, liền đứng dậy, trong mắt mang theo một tia mong chờ dè dặt.
“Chiêu Ninh, trùng hợp thật.”
Tôi liếc anh một cái, không nói gì, đi đến quầy gọi một ly Americano.
Anh đi theo tới, giành trước tôi quét mã trả tiền.
“Tôi mời em.”
Tôi liếc anh một cái, không tranh với anh, bưng cà phê đi ngồi xuống góc phòng.
Anh bưng cà phê đi tới, ngồi xuống đối diện tôi.
“Tôi có thể ngồi đây không?”
“Anh đã ngồi xuống rồi.”
“…”
Anh im lặng một lúc, rồi lên tiếng: “Chiêu Ninh, tôi biết bây giờ em rất ghét tôi.”
“Không ghét.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Chỉ là không muốn có bất kỳ quan hệ nào với anh.”
Anh cụp mắt xuống, ngón tay vô thức miết quanh mép cốc cà phê.
“Nhược San chuyển đi rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Chúng tôi sống riêng.”
“Mới kết hôn hai tháng đã sống riêng?”
“Ừ.”
Anh cười khổ một tiếng.
“Cô ấy phát hiện trong điện thoại tôi có rất nhiều ảnh của em.”
Tôi nhíu mày.
“Anh lưu ảnh tôi làm gì?”
“Không biết.”
“Có lẽ là muốn giữ lại một chút gì đó.”
“Ba năm kết hôn đó, tôi chưa từng xem ảnh của em. Vì em ở ngay trong nhà, mỗi ngày đều có thể gặp.”