Chương 3 - Cuộc Hôn Nhân Không Thể Đợi
“Miên Miên không dậy nổi nên anh đã đổi vé về sang buổi tối.”
“Buổi tối em ấy không dám ngồi tàu cao tốc một mình mấy tiếng, nên anh mua vé đi cùng đưa em ấy về.”
“Đưa em ấy tới nơi xong, anh sẽ lập tức đi tìm em.”
Tôi cúi đầu cười, giọng vô cùng bình thản.
“Không cần nữa, Bùi Thời Kinh, chúng ta hoàn toàn kết thúc rồi.”
Lời vừa dứt, tiếng phát thanh trong phòng chờ sân bay vang lên.
“Thưa quý hành khách, chuyến bay số 325 đi Thụy Sĩ sắp cất cánh, xin quý khách nhanh chóng tới cửa lên máy bay.”
Chương 5
Nhà ga đông nghịt người qua lại.
Bùi Thời Kinh nghe thấy tiếng thông báo lên máy bay truyền tới qua điện thoại, bàn tay đang nắm Ôn Miên đột nhiên buông ra.
Cảm giác trống rỗng bất ngờ khiến Ôn Miên sửng sốt.
Nó chớp mắt hỏi:
“Anh Thời Kinh, sắp kiểm vé rồi. Nếu anh có chuyện gấp thì không cần lo cho em đâu.”
Bùi Thời Kinh ngẩn người một lúc rồi mỉm cười nhìn Ôn Miên.
“Đã hứa đưa em đi rồi, làm gì có chuyện quay về giữa chừng.”
Nói xong, anh lại nắm tay Ôn Miên.
Bùi Thời Kinh không biết Ôn Nhiễm đang giở trò gì, chỉ là lần này trong lòng anh bỗng dưng rối loạn một cách khó hiểu.
Sau khi lên tàu và ngồi xuống, một hành khách đi cùng nhận ra Ôn Miên.
“Cô chính là cô dâu trên tin tức, người đã dũng cảm giành lại người mình yêu đúng không?”
“Hai người đang đi hưởng tuần trăng mật à?”
Ôn Miên ngượng ngùng cười rồi trò chuyện với cô ta.
“Cô yên tâm đi, đứa con của bà chị độc ác kia đã không còn nữa, chính tay tôi làm phẫu thuật.”
“Cô ta không thể dùng đứa bé để uy hiếp chồng cô nữa!”
Nghe câu ấy, Bùi Thời Kinh vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên mở bừng mắt.
Thấy Bùi Thời Kinh bật người ngồi thẳng dậy.
Ôn Miên và người vừa nói câu đó đều sửng sốt.
“Cô nói linh tinh cái gì vậy!?”
Người bị chất vấn cứng mặt.
“Tôi… tôi nói đứa bé mà người phụ nữ kia dùng để khống chế người khác… đã mất rồi.”
Tim Bùi Thời Kinh lập tức hụt một nhịp.
Anh nhớ lại gương mặt trắng bệch của Ôn Nhiễm khi ngồi trên sofa ngày hôm qua.
Anh không tranh cãi nữa mà lấy điện thoại ra, điên cuồng gọi cho Ôn Nhiễm.
Nhưng đầu dây bên kia hết lần này đến lần khác vang lên thông báo thuê bao đã tắt máy.
Cùng lúc đó, máy bay cất cánh.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cho dù sắp phải đối mặt với năm năm làm việc trong môi trường khép kín, lòng tôi vẫn nhẹ nhõm chưa từng có.
Bởi vì tôi sắp được sống một cuộc đời hoàn toàn thuộc về chính mình.
Bùi Thời Kinh đứng dậy, Ôn Miên lo lắng hỏi:
“Anh Thời Kinh, anh đi đâu vậy?”
Bùi Thời Kinh không trả lời, đi tới đứng bên cửa toa tàu.
Anh muốn xuống ở một ga trung gian, nhưng rồi mới nhớ chuyến tàu này chạy thẳng đến thành phố Kinh, giữa đường không dừng.
Những lời người kia vừa nói giống như một con dao đâm thẳng vào tim Bùi Thời Kinh.
Công việc của Ôn Nhiễm tuy áp lực rất lớn, nhưng cô vẫn luôn mong có một đứa con.
Hơn nữa, họ từng thống nhất chỉ sinh một đứa, Ôn Nhiễm muốn bù đắp toàn bộ tình yêu mà tuổi thơ mình thiếu thốn cho con của hai người.
Anh không ngờ Ôn Nhiễm lại dứt khoát đến vậy, cũng không ngờ bản thân mình lại ngu ngốc đến thế.
Rõ ràng Ôn Nhiễm đã đau khổ đến mức ấy, vậy mà anh còn cho rằng cô cố tình khiến Ôn Miên khó chịu.
Bùi Thời Kinh đột nhiên nhớ đến bài đăng trên trang cá nhân mà sáng nay anh chưa kịp mở xem.
Ảnh đại diện của Ôn Nhiễm đã đổi từ ảnh cưới của hai người thành ảnh chụp một mình cô.
Đầu ngón tay Bùi Thời Kinh run rẩy bấm vào.
Ôn Nhiễm không đăng kèm bức ảnh nào, chỉ viết một câu.
“Mất đi nghĩa là sẽ gặp được thứ tốt hơn, tôi phải bắt đầu cuộc sống mới rồi.”
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống gương mặt Bùi Thời Kinh.
Bài đăng lúc mười giờ sáng, Ôn Nhiễm đã cho anh một cơ hội, nhưng lúc đó anh chỉ mải gọi Ôn Miên dậy.
Anh nhìn thấy thông báo nhưng còn chẳng mở ra, trực tiếp tắt điện thoại.
Phong cảnh bên ngoài lúc sáng lúc tối, trái tim Bùi Thời Kinh cũng đau thắt từng cơn.
Anh biết rõ chuyến tàu này đang đi đến thành phố Kinh, chính anh đã tự tay cắt đứt con đường quay về của Ôn Nhiễm.
Trang cá nhân của Ôn Nhiễm vẫn để chế độ hiển thị toàn bộ.
Nhưng tất cả những bài đăng liên quan đến anh đã bị xóa sạch.
Ngay cả những kỷ niệm đẹp suốt bốn năm đại học, những giải thưởng hai người từng cùng nhau đạt được, những nơi từng cùng nhau ghé qua tất cả đều không còn nữa.
Ôn Nhiễm từng nói rằng dù bố mẹ thiên vị nhưng cô đã có Bùi Thời Kinh tốt nhất trên đời.
Mà bây giờ, trước cuộc sống mới của cô, Bùi Thời Kinh tự giễu cười, biết rằng mình đã không còn tư cách chen chân vào nữa.
Cảm giác mất mát khổng lồ bao trùm lấy anh, anh mặc kệ hình tượng, bật khóc nức nở.
Giống như chuyến tàu không có ga dừng giữa đường này, khoảng cách giữa anh và Ôn Nhiễm chỉ càng lúc càng xa.
Lúc này, Ôn Miên tìm tới, căng thẳng hỏi:
“Anh Thời Kinh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Vì đứa bé đó sao!?”
Chương 6
Bùi Thời Kinh không đáp, nó liền tự mình nói tiếp.
“Chị thật sự quá đáng, tự ý bỏ đứa bé đi. Miệng thì lúc nào cũng nói yêu anh, nhưng căn bản chẳng coi anh ra gì!”
“Là anh có lỗi với Ôn Nhiễm.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng