Tôi đứng ngoài cửa ban công, nhìn bóng lưng Cố Ngôn Chu.
Anh vừa tắm xong, ngang hông quấn hờ chiếc khăn tắm, trên lưng vẫn còn đọng vài giọt nước. Khi anh xoay người lại, những múi cơ bụng săn chắc hiện rõ dưới ánh đèn vàng nhạt.
Tôi dời mắt đi chỗ khác.
“Em có chuyện muốn nói.”
“Nói đi.”
“Em nghĩ, cuộc hôn nhân này của chúng ta không cần thiết phải tiếp tục nữa.”
Anh châm một điếu thuốc, vẻ mặt không có vẻ gì là bất ngờ. Giọng anh nhạt nhẽo, cứ như đang nói hôm nay thời tiết đẹp lắm vậy:
“Được, khi nào đi làm thủ tục?”
“Càng sớm càng tốt.”
Anh phả ra một ngụm khói, che khuất nửa khuôn mặt.
“Ngày mai anh có dự án phải bay vào Thâm Quyến, đợi anh về rồi làm, được không?”
Tôi gật đầu, bước lùi ra khỏi ban công. Giây phút cánh cửa đóng lại, mùi khói thuốc cũng bị ngăn cách ở phía sau.
Hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì đã là buổi trưa. Vị trí bên cạnh đã lạnh ngắt từ lâu.
Tôi cầm điện thoại lên, ba vị trí đầu trên bảng hot search đều là cùng một cái tên —— Cố Ngôn Chu.
Bấm vào tin đầu tiên, đập vào mắt là vô số bức ảnh chụp chung của anh và Tô Miên Nguyệt.
Tại hiện trường buổi họp báo, Tô Miên Nguyệt mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, khoác tay anh, thỉnh thoảng lại ghé sát tai anh nói gì đó. Cố Ngôn Chu hơi cúi đầu, khóe môi vương một nụ cười vô cùng thoải mái.
Nụ cười kiểu đó, tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt anh bao giờ.
Thì ra “chuyến công tác” mà anh nói, là đi chống lưng cho “bạch nguyệt quang” (ánh trăng sáng/tình đầu) của mình. Buổi họp báo bộ sưu tập cao cấp mới nhất của Tô Miên Nguyệt, anh lấy thân phận nhà đầu tư để tham dự.
Nếu nói tôi và Cố Ngôn Chu là thanh mai trúc mã, có hôn ước từ trong bụng mẹ, thì Tô Miên Nguyệt chính là người mà anh đặt ở trong tim, cầu mà không được.
Sự dây dưa giữa ba người chúng tôi bắt đầu từ thời cấp ba.
Tôi và Cố Ngôn Chu môn đăng hộ đối, hai gia đình đã định sẵn hôn ước. Còn Tô Miên Nguyệt là học sinh đặc biệt khó khăn chuyển đến vào năm lớp 11, phải dựa vào tiền trợ cấp để đi học.
Cô ta vẽ đẹp, người cũng xinh, lúc cười có đôi lúm đồng tiền nhàn nhạt, vừa dịu dàng vừa rạng rỡ. Ngay ngày đầu tiên đến lớp, cô ta đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Cố Ngôn Chu.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ con trai thấy mới lạ, nhìn vài cái rồi thôi. Cho đến khi anh công khai đẩy nguyên một bộ màu vẽ xịn xò đến trước mặt Tô Miên Nguyệt trước ánh mắt của cả lớp.
“Nghe nói cậu không đủ màu vẽ, bộ này tặng cậu.”
Tô Miên Nguyệt lắc đầu, đẩy hộp màu trả lại.
“Bạn Cố này, bộ màu này giá hơn sáu trăm tệ, đủ cho tôi ăn cả tháng rồi. Tôi không thể nhận.”
Cố Ngôn Chu lại bắt bẻ theo một hướng khác:
“Vậy không phải là cậu không muốn nhận, mà là cảm thấy nó quá đắt?”
Hốc mắt Tô Miên Nguyệt dần đỏ lên, nhưng giọng nói không hề dao động chút nào:
“Tôi tuy nghèo, nhưng tôi sẽ không tùy tiện nhận đồ của con trai. Nếu cậu không định nghiêm túc thì đừng bắt đầu.”
Nói xong, cô ta ôm bảng vẽ bỏ đi.
Cố Ngôn Chu hét lên từ phía sau: “Tôi không giống những người khác! Cậu cứ đợi đấy, tôi nhất định sẽ khiến cậu cam tâm tình nguyện nhận lấy!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận