Chương 5 - Cuộc Hôn Nhân Hợp Tác Bất Ngờ
Mở cửa ra, là Bùi Lệ mặt trắng bệch, nghiêng nghiêng dựa vào tường.
15
Toàn thân anh nóng hầm hập dữ dội, nhắm mắt, bất cứ lúc nào cũng có vẻ sắp ngất đi.
Tôi giật mình, vội vàng đỡ lấy anh.
“Bùi Lệ…”
Anh khó khăn mở mắt, thấy là tôi, miễn cưỡng cười.
“Nguyện Nguyện, em… chịu mở cửa cho tôi à.”
Lời còn chưa nói xong, cả người anh nghiêng ngả đổ vào người tôi.
Một người cao hơn mét tám, suýt nữa tôi không chống nổi.
Tôi nửa ôm nửa đỡ đưa anh lên giường, vừa định đi tìm chút thuốc, tay đã bị người ta kéo lại.
Bùi Lệ một tay kéo tôi vào lòng anh, cơ thể như lò lửa đè tới.
“Nguyện Nguyện, em đừng đi.”
Anh vùi đầu vào cổ tôi.
Có thứ gì lạnh buốt nhỏ xuống.
“Em để tôi ôm một chút được không? Chỉ một lát thôi, chỉ một lát thôi.”
Ngay cả hơi thở của anh cũng nóng, cả người sốt rất dữ.
Không hiểu sao mũi tôi cũng cay cay.
“Bùi Lệ, anh làm gì vậy? Không phải anh không thích em sao, thế này là có ý gì?”
Bùi Lệ nghe vậy mở mắt, đôi môi mỏng ngậm lấy môi tôi.
“Thích, tôi thích mà.”
Chỉ là ban đầu, anh không nhìn rõ.
Bóng dáng mảnh mai này luôn yên lặng ở trong nhà.
Khiến anh cho rằng, vĩnh viễn sẽ không mất đi.
Cho đến ngày hôm đó đi công tác, anh thấy cô chụp ảnh chung với người khác.
Hai người đã lạnh nhạt rất lâu, lần đầu tiên Thời Nguyện cười cong mắt dựa bên cạnh người đàn ông khác.
Chỉ một cái nhìn, trong lòng Bùi Lệ sinh ra cơn giận ngút trời.
Anh mới bừng tỉnh kinh hãi.
Tại sao mình lại chắc chắn Thời Nguyện vĩnh viễn sẽ không rời đi?
Gần đây cô biểu hiện như thể cũng không phải không có anh thì không được.
Bùi Lệ tưởng mình không để ý, nhưng hiện tại dù bên cạnh cô chỉ có thêm một người quen mà anh cũng biết, anh đã không thể chấp nhận.
Trong lòng khó chịu như lửa đốt, hợp đồng vừa ký xong đã thuê xe suốt đêm về nhà.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, sự ghen tuông không thể khống chế được nữa.
Anh hôn cô, như phát điên chiếm hữu cô.
Nhưng dù là lúc thân mật nhất, đáy mắt Thời Nguyện vẫn mang theo sự xa cách nhàn nhạt.
Cảm giác được mất bất an này khiến Bùi Lệ càng thêm khó chịu.
Vì thế anh đồng ý ly hôn, anh biết, trước kia mình làm chưa đủ tốt.
Đợi khôi phục thân độc thân, anh sẽ nghiêm túc bắt đầu theo đuổi cô lại từ đầu, lần này, anh nhất định phải khiến cô cảm nhận được tình yêu.
Bùi Lệ đã đánh giá quá cao sự kiên nhẫn của mình, Thời Nguyện mới rời đi mấy ngày, anh đã đứng ngồi không yên, điên cuồng muốn gặp cô.
Có lẽ có những người chính là như vậy, khi ở trước mắt thì không cảm thấy quý giá, mất đi rồi mới phát hiện, không thể không có cô.
16
Bùi Lệ ôm tôi, thút thít khóc cả đêm.
Sáng dậy, mắt vẫn còn đỏ hoe.
Anh giống như cô gái nhỏ bị người ta bỏ rơi, kéo tay tôi không buông.
“Nguyện Nguyện.”
“Ừ.”
“Xin lỗi.”
“…”
Anh cứ lật qua lật lại rên rỉ, cho đến khi tôi vỗ một cái lên lưng anh.
“Không được rên nữa, dậy rửa mặt đánh răng đi.”
“Công ty còn cả đống việc kìa, cứ dính lấy em làm gì.”
Bùi Lệ bĩu môi, giận mà không dám nói.
Sự lạnh nhạt trước kia chẳng còn một chút, ấu trĩ như chàng trai mới biết yêu.
Anh lật người xuống giường, lại quay lại, đè tôi hôn hết lần này tới lần khác.
Mãi đến khi hô hấp của cả hai đều trở nên gấp gáp, anh mới xoay người vào phòng ngủ.
Tôi thức dậy, màn bình luận lại không còn mắng người nữa.
【Ngọt quá, có một nói một, bà chị vợ cũ huấn luyện chó có nghề thật.】
【Lầu trên, bà chị vợ cũ huấn luyện đâu chứ, cô ấy chẳng làm gì cả, nam chính tự động sáp tới mà.】
【Còn tắm nước lạnh để mình phát sốt, đúng là chàng trai mưu mô, đáng đời anh ta có vợ.】
【Tôi là đảng chính thức, ai hiểu không, cốt truyện sụp như cứt vậy, không xem nổi nữa.】
【Không thích xem thì đừng xem, tôi thấy rất tốt. Thích thì theo đuổi thôi. Người yêu nhau ở bên nhau chính là nam nữ chính, chẳng có cái gọi là đáp án chính xác nào cả.】
Tôi không tiếp tục nhìn màn bình luận nữa, giày vò lâu như vậy, phát hiện rất nhiều chuyện đi theo hướng không giống những gì họ nói.
Đến hiện tại chỉ cảm thấy, không có gì quan trọng hơn việc tôi vui vẻ.
Tình cảm của Bùi Lệ, tôi nhìn thấy trong mắt.
Loại tình cảm nóng rực đó, căn bản không thể giấu được.
Tuy không biết tại sao anh lại biến thành như vậy, nhưng chuyện đã đến nước này, yêu chắc chắn tốt hơn không yêu.
Ăn cơm với Bùi Lệ xong, anh đến công ty.
Tôi tìm Bùi Trạch Viễn, nói với anh chuyện ra nước ngoài.
Bùi Trạch Viễn rõ ràng đã biết sự thay đổi trong tình cảm giữa tôi và Bùi Lệ, anh cười như không cười: “Cô vẫn quyết định ra nước ngoài học, vậy Bùi Lệ thì sao?”
Tôi nhún vai: “Nên làm sao thì làm vậy, anh ấy thích tôi thì đợi, không thích thì tìm người khác, phụ nữ trên đời nhiều lắm.”
“Ha ha, nói cũng đúng.”
Rốt cuộc Bùi Lệ cũng biết chuyện tôi muốn đi học.
Anh đỏ mắt hỏi tôi.
“Em muốn ra nước ngoài học thạc sĩ? Vậy tôi phải làm sao?”
Tôi vẫn là câu đó.
“Bùi Lệ, anh có thể làm bất cứ chuyện gì anh muốn.”
Không cần đợi tôi.
Lúc đầu vì theo đuổi Bùi Lệ, tôi vừa tốt nghiệp đại học đã gả cho anh.
Làm bà nội trợ toàn thời gian hơn một năm, thật ra cũng không vui vẻ gì.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: