Chương 5 - Cuộc Hôn Nhân Giữa Những Tài Sản
Tôi nhớ dáng vẻ hôm ấy anh về sớm, đứng ở cửa phòng làm việc truy hỏi hết lần này đến lần khác.
Hóa ra trước khi luật sư tới, hai người họ đã bàn về thứ trong ngăn kéo.
“Bản gốc không ở đây.”
“Để ở đâu?”
“Không liên quan đến hai người.”
Cố Minh Xuyên ném bản sao trở lại bàn trà.
“Anh là chồng hợp pháp của em, sao lại không liên quan?”
“Giấy công chứng ghi rất rõ, đây là tài sản trước hôn nhân của em.”
“Anh không hỏi về tài sản, anh hỏi tại sao em giấu anh.”
“Tối nay anh cũng giấu em.”
Anh sững lại.
Tôi chỉ vào bình giữ nhiệt cạnh cửa.
“Không có khách hàng, cũng không có bữa tiệc nào.”
“Anh chỉ muốn chờ thỏa thuận được đặt trước mặt em rồi mới quay về khuyên em ký.”
“Có đúng không?”
Cố Minh Xuyên không lên tiếng.
Phương Tuệ giành nói trước.
“Là tôi bảo nó làm vậy.”
“Tính cô bướng bỉnh, nói trước thì chắc chắn cô sẽ trốn về nhà mẹ đẻ.”
“Chờ luật sư giải thích rõ, cô sẽ biết thỏa thuận không có hại.”
“Vừa rồi luật sư đã giải thích rất rõ.”
Sắc mặt bà lúc xanh lúc trắng.
“Năng lực của anh ta không được, ngày mai tôi tìm người hiểu nghề hơn.”
Tôi cất giấy công chứng trên bàn, đứng dậy đi về phía phòng làm việc.
Phương Tuệ bước nhanh chắn trước mặt tôi.
“Chuyện còn chưa bàn xong, cô đi đâu?”
“Cất kỹ đồ của tôi.”
“Cô giấu đồ ngay trước mặt người nhà mà còn cho là mình có lý sao?”
Bà đưa tay giật túi giấy.
Tôi nghiêng người tránh, móng tay bà quệt qua mu bàn tay, để lại một vệt đỏ.
Cuối cùng Cố Minh Xuyên cũng kéo bà lại.
“Mẹ, đừng động tay.”
“Mẹ động tay gì chứ?”
Phương Tuệ hất cánh tay anh ra, giọng đột ngột cao vút.
“Nó mới gả vào đây hai mươi ngày mà đã coi cả nhà ta là trộm để đề phòng.”
“Sau này còn sống thế nào?”
Tôi nhìn giọt máu rịn ra trên mu bàn tay, chút do dự trong lòng hoàn toàn nguội lạnh.
“Câu này phải để tôi hỏi.”
“Kết hôn hai mươi ngày, mẹ chồng dẫn luật sư đến chia tài sản trước hôn nhân của tôi.”
“Chồng phối hợp nói dối, còn truy hỏi bản gốc giấy công chứng.”
“Hai người định sống thế nào?”
Trên mặt Cố Minh Xuyên thoáng hiện vẻ bẽ bàng.
“Hôm nay đúng là chúng ta suy nghĩ chưa chu toàn.”
“Em đừng vội nói tuyệt tình như vậy.”
“Có thể không ký thỏa thuận, mẹ anh cũng có thể xin lỗi.”
Phương Tuệ lập tức quay đầu.
“Tại sao mẹ phải xin lỗi?”
“Mẹ!”
Anh quát khẽ.
Phương Tuệ sững sờ rồi lập tức đỏ hoe mắt.
“Mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, giờ con vì một người phụ nữ mà quát mẹ.”
“Mẹ mưu cầu gì chứ, chẳng phải chỉ sợ sau khi cưới con bị thiệt sao?”
Vẻ mặt Cố Minh Xuyên lập tức dịu xuống.
Anh buông bà ra, khẽ khuyên vài câu.
Tôi đứng cách đó hai bước, nhìn một người tủi thân, một người an ủi, như thể tôi mới là kẻ xa lạ xông vào gia đình này.
Phương Tuệ dựa vào cánh tay con trai, lau khóe mắt.
“Nó có hai căn nhà, còn con chẳng có gì.”
“Một ngày nào đó nó đuổi con đi, con đến chỗ ở cũng không tìm được.”
“Mẹ, đừng nói nữa.”
“Tại sao không thể nói?”
“Nhà cưới cũng đứng tên nó. Con bỏ tiền trang trí, cuối cùng được gì?”
Tôi đột ngột ngẩng đầu.
“Tiền trang trí nhà cưới là do bố tôi chuyển cho công ty thi công.”
Tiếng khóc của Phương Tuệ ngừng bặt.
Cố Minh Xuyên cũng cứng đờ tại chỗ.
Tôi nhìn chằm chằm anh.
“Anh nói với bà ấy rằng tiền trang trí do anh bỏ ra?”
“Anh không nói thế.”
“Vậy tại sao bà ấy lại nghĩ như vậy?”
Anh tránh ánh mắt tôi.
“Có lẽ mẹ hiểu nhầm.”
Tôi nhớ ngày nhà cưới khởi công, Cố Minh Xuyên cầm phiếu thanh toán chụp rất lâu.
Khi đó anh nói giữ lại để đối chiếu hạng mục, sau này còn đặc biệt mang hóa đơn về nhà họ Cố.
Bây giờ xem ra những tấm ảnh và hóa đơn ấy còn có một công dụng khác.
Tôi vào phòng làm việc, lấy giấy xác nhận thanh toán của công ty thi công.
Trên đó ghi rõ tên và tài khoản của người thanh toán.
Tôi đặt tờ giấy trước mặt Phương Tuệ.
“Nhìn rõ chưa?”
Bà liếc qua nhưng không đưa tay nhận.
“Dù tiền do bố cô bỏ ra, Minh Xuyên cũng ngày ngày theo sát việc trang trí.”
“Chạy việc không tính là trả tiền.”
“Cô nhất định tính toán từng khoản như vậy tức là chưa từng coi mình là người nhà họ Cố.”
Tôi gật đầu.
“Vậy cứ tính theo quy tắc nhà họ Cố.”
“Từ hôm nay, chi tiêu chung chia theo tỷ lệ.”
“Lương của Cố Minh Xuyên không được giao cho mẹ nữa, tiền thuê nhà của tôi cũng không lấy ra bù vào.”
Phương Tuệ lạnh lùng nhìn tôi.
“Cô nằm mơ đi.”
“Tiền của con trai tôi chưa đến lượt cô sắp xếp.”
“Vậy tiền của tôi càng chưa đến lượt hai người sắp xếp.”
Bà chộp bản thỏa thuận lên, xé mạnh làm đôi.
Khoảnh khắc giấy rách, một trang in kẹp giữa rơi xuống đất.
Tôi khom người nhặt lên, chỉ nhìn một lần đã nhận ra biểu tượng ngân hàng ở đầu trang.
Đó là phiếu xét duyệt sơ bộ hồ sơ vay vốn.
Người vay ghi tên Cố Minh Xuyên.
Trong mục tài sản thế chấp lại điền rõ ràng căn hộ trên đường Lâm Giang đứng tên tôi.
07
Tôi siết phiếu xét duyệt sơ bộ hồ sơ vay vốn, đầu ngón tay lạnh dần.
Địa chỉ, diện tích và số giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà trên biểu mẫu đều hoàn toàn chính xác.
Căn hộ đường Lâm Giang chưa từng được rao bán công khai, giấy tờ quyền sở hữu cũng luôn để ở nhà bố mẹ tôi.
“Thứ này từ đâu ra?”