Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Giả Mạo Của Tôi
“Tống Uyển Hòa, em có thể thi hành quyền độc quyền yêu đương với anh.”
“Đánh rồi, mắng rồi.”
Cậu ta kéo tay tôi, đặt xuống vùng dưới cơ bụng rắn chắc:
“Chỗ này… nhớ em lắm.”
“Tống Uyển Hòa, cho anh phần thưởng nữa đi… được không?”
17(Phiên ngoại – Góc nhìn nam chính)
Trong phòng bao tối mờ mịt, Thẩm Thành nhìn thời gian đã bước qua nửa đêm.
Càng lúc tâm trạng càng bực bội.
Rõ ràng trước kia cậu ta cũng không chỉ một lần nói muốn hủy hôn,
Tống Uyển Hòa chưa lần nào để tâm.
Vậy mà lần này… cô lại nghiêm túc thật.
Chẳng trách gần đây cô không thèm quản cậu nữa.
Thì ra là vì… đã có người khác rồi.
Không đời nào!!!
Cô lấy tư cách gì để thích người khác chứ!?
Chẳng lẽ vì cậu ta không ngoan?
Không nghe lời sao!?
Càng nghĩ Thẩm Thành càng thấy uất nghẹn, như kim đâm vào tim – vừa khó chịu, vừa ấm ức.
Đúng lúc đang rối bời, Tạ Đạt cùng vài người bạn đẩy cửa bước vào,
Còn cười toe toét, giơ ống pháo giấy chĩa thẳng vào cậu ta.
“Đoàng” một tiếng, giấy màu và bụi kim tuyến bay đầy lên người Thẩm Thành.
“Chúc mừng Thành ca chính thức được tự do!”
Khốn kiếp.
Đám người này đúng là đâm dao vào tim cậu ta.
Cũng tại bọn họ ngày nào cũng kéo cậu ra ngoài chơi,
Nên Tống Uyển Hòa mới có cơ hội quen người khác!
Tức quá, Thẩm Thành gào lên:
“Cút hết cho tôi! Các người lo chuyện của mình đi!”
“Giờ thì hài lòng chưa, Tống Uyển Hòa thật sự đã có con chó khác rồi!”
“Đừng mà, Thành ca, đừng khóc mà.”
“Tôi mẹ nó không có khóc!!”
Nước mắt như những hạt châu đứt chuỗi rơi lộp bộp xuống,
Càng lau càng nhiều, Thẩm Thành càng mất kiểm soát.
Nhìn cậu ta khóc đến đáng thương, Tạ Đạt lập tức gọi điện cho Tống Uyển Hòa.
“Thành ca, đừng khóc nữa, em vừa gọi chị dâu tới rồi!”
“Gọi cô ấy tới làm gì!” Thẩm Thành sững người, vội vàng lau nước mắt:
“Hủy hôn thì hủy hôn, ai thèm cô ta chứ!”
“Ngày nào cũng quản cái này cái nọ, ông đây sớm đã chịu đủ rồi!”
Thật ra toàn là lời tức giận.
Cậu ta thích được Tống Uyển Hòa quản, thích cái kiểu cô tức giận mà rầy la cậu.
Cậu ta không chịu nổi việc cô yêu người khác, hủy hôn vì người đó.
Tên đó thì là cái thá gì chứ?
Rõ ràng là kẻ thứ ba!
Hôm Tống Uyển Hòa đến trường đua hỏi:
“Đối tượng liên hôn với cậu có thể tùy tiện thay đổi sao?”
Cậu ta cố ý cứng miệng để cô thấy nguy cơ, nào ngờ lại đẩy cô đi xa thật.
Cậu ta không biết, hôm đó Tống Uyển Hòa đã phải lấy bao nhiêu can đảm để đến gặp cậu.
Là chính tay cậu đẩy cô ra xa.
Sau khi Tống Uyển Hòa rời đi,
Ông nội Thẩm ép cậu đính hôn với Tống Trân, cậu từ chối.
Sau đó lại muốn đổi người khác, cậu cũng không đồng ý.
Cậu cả đời này chỉ cần một mình Tống Uyển Hòa,
Người khác không cần.
Vì cô, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì,
Dù cho có không thích cũng chịu đựng đi làm ở công ty nhà.
Thẩm Thành mất nửa năm mới lần ra tung tích Tống Uyển Hòa,
Cố tình vào công ty cô, chỉ để… theo đuổi lại cô.
Ai ngờ cô thật sự đã ở bên người khác rồi.
Trái tim như bị bóp nghẹt.
Không có Tống Uyển Hòa, mỗi ngày đều trống rỗng đau đớn.
Đêm đó tận mắt thấy Tống Uyển Hòa hôn Tạ Vũ Hoài,
Thẩm Thành vừa giận đến phát điên, lại vừa sợ hãi.
Sợ thật rồi.
Sợ rằng Tống Uyển Hòa sẽ không cần cậu nữa.
Cậu uống rượu trong quán bar, càng uống càng tủi thân.
Trước nay cuộc đời Thẩm Thành lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió,
Cả nhà ai cũng nâng niu cưng chiều.
Chỉ có Tống Uyển Hòa là không, nhưng cậu lại thích sự khác biệt đó.
Thích đến phát điên.
Chỉ là miệng thì không chịu nhận.
Còn thích làm màu trước mặt bạn bè.
Trong cơn say mơ hồ, Thẩm Thành như thấy bóng dáng Tống Uyển Hòa,
Không nhịn được mà muốn chạm vào cô.
Tỉnh lại sau cơn say, nhìn thấy Tống Uyển Hòa đang nằm cạnh,
Cậu chợt thấy mình không dám đối diện.
Sợ rằng sẽ thấy ánh mắt chán ghét từ cô.
Đến khi Tống Uyển Hòa gọi điện cho cậu,
Không hiểu sao, cậu lại buột miệng… đòi danh phận.
Ai ngờ cô lại bảo cậu làm… “tiểu tam”!
Không thể nào!
Cậu không thể chấp nhận chuyện đó.
Chỉ có thể dần dần lật lại ván cờ.
Thời gian còn dài.
Đến khi Tống Uyển Hòa nói rằng cô và Tạ Vũ Hoài không hề ở bên nhau,
Cậu mừng đến phát điên.
Những đêm tháng ngày xa cách,
Cậu nhớ cô đến phát điên.
May mà… Tống Uyển Hòa vẫn cho cậu một cơ hội.
Từ nay về sau, dù chết cậu cũng không cứng miệng nữa.
Cái sĩ diện chết tiệt ấy, làm sao sánh được với Tống Uyển Hòa.
Cậu mãi mãi trung thành với Tống Uyển Hòa.
Yêu cô.
HOÀN CHÍNH VĂN.