Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Giả Mạo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chuyến bay 5 rưỡi của Giáo sư Từ bay đi Bắc Kinh, ông ấy chỉ làm mấy ca phẫu thuật này thôi!”

Tôi siết chặt lòng bàn tay.

Móng tay cắm sâu vào da thịt, dùng cơn đau để giữ lại chút lý trí cuối cùng.

Tôi lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho Bùi Yến Châu.

Tắt máy.

Chắc hẳn anh ta vẫn đang trên máy bay, hoặc đang mở một cuộc họp xuyên quốc gia quan trọng nào đó.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Tôi không thể quan tâm đến cái gì mà thỏa thuận ẩn hôn nữa.

Tôi lao ra khỏi bệnh viện như một kẻ điên, gọi xe lao thẳng về biệt thự trên núi.

Lục tung đồ đạc tìm ra giấy chứng nhận kết hôn của tôi và Bùi Yến Châu.

Lúc quay lại bệnh viện, đã gần 4 giờ rồi.

Bác sĩ Chu chịu đựng áp lực khổng lồ, dẫn tôi xông vào văn phòng viện trưởng.

Viện trưởng đang uống trà.

Thấy chúng tôi vào, ông ta mất kiên nhẫn xua tay.

“Tiểu Chu à, đừng đến tranh giành nữa, vô ích thôi.”

“Ý trên ép xuống, cô không giành lại ai được đâu.”

Tôi xông lên trước.

Đập mạnh cuốn sổ kết hôn màu đỏ lên bàn làm việc của viện trưởng.

Thở hổn hển, hai mắt đỏ ngầu.

“Tôi là vợ hợp pháp của Bùi Yến Châu, cũng là tổng giám đốc hiện tại của tập đoàn Bùi thị.”

“Ông có thể kiểm tra kỹ xem con dấu nổi này có phải là giả không.”

“Tôi không đến để cướp suất của người khác.”

“Tôi chỉ muốn đòi lại, con đường sống vốn thuộc về mẹ tôi.”

Cuối cùng suất phẫu thuật cũng đòi lại được.

Khoảnh khắc nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn, viện trưởng toát cả mồ hôi lạnh.

Ông ta không dám đắc tội với bạch nguyệt quang của Bùi Yến Châu, càng không dám đắc tội với cô vợ chính thất của Bùi Yến Châu.

Ông ta lập tức ra lệnh xóa tên mẹ của Bạch Vãn Vãn khỏi danh sách phẫu thuật.

Sau khi chốt xong với Giáo sư Từ sẽ tiến hành phẫu thuật ca đầu tiên vào sáng mai, trái tim phấp phỏng bất an của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

Tôi cầu xin Bác sĩ Chu và viện trưởng tuyệt đối giữ bí mật thân phận của tôi.

Nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự bám riết không buông của Bạch Vãn Vãn.

Chập tối, tôi từ cổng bệnh viện bước ra.

Cô ta dẫn theo hai tên vệ sĩ đuổi theo, chặn đứng đường đi của tôi.

Bốn mắt nhìn nhau.

Cô ta nhìn chằm chằm mặt tôi một lúc, đột nhiên nhíu mày.

Rất lâu sau, cô ta cười khẩy.

“Tôi nhớ ra rồi, cô không phải là con nhỏ ăn vạ bị tôi đụng phải hôm nọ sao?”

“Thảo nào chân cô chảy tí máu, Bùi Yến Châu đã nhìn chằm chằm nửa ngày.”

Tôi rủ mắt xuống, không muốn xảy ra xung đột với cô ta.

“Nếu không phải cô cướp suất cứu mạng của mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không làm như vậy.”

“Mối quan hệ của tôi và anh ấy, không như cô nghĩ đâu.”

“Tôi có thể giải thích.”

Cô ta căn bản không có tâm trạng nghe tôi nói nhảm.

Chìa tay thẳng về phía tôi, giọng điệu ngạo mạn.

“Tôi chỉ muốn xem giấy đăng ký kết hôn.”

Cô ta dùng giọng điệu đùa cợt cực kỳ ác độc nói:

“Nếu không, cô có tin ngày mai tôi sẽ dẫn người đến phòng bệnh làm ầm ĩ lên không.”

“Làm ầm ĩ đến mức mẹ cô không nằm viện nổi nữa, chứ đừng nói đến chuyện làm phẫu thuật gì.”

Tôi run bần bật.

Vì để ca phẫu thuật ngày mai diễn ra suôn sẻ, tôi đành phải rút giấy đăng ký kết hôn ra, đưa lên từ xa cho cô ta xem một cái.

Bạch Vãn Vãn nhìn rõ cái tên và bức ảnh trên đó.

Từ đầu đến cuối đều cười.

Cô ta gật đầu.

Sau đó ngay trước mặt tôi, bấm số gọi cho Bùi Yến Châu.

Tính toán thời gian, chắc anh ta vừa xuống máy bay.

Điện thoại rất nhanh được kết nối.

“Bùi Yến Châu, anh giỏi lắm, anh lại có vợ cơ đấy.”

Sau một thoáng tĩnh lặng như tờ.

Trong loa truyền đến giọng nói cực kỳ u ám lạnh lẽo của người đàn ông:

“Ai đã nói gì với em?”

Hốc mắt Bạch Vãn Vãn lập tức ửng đỏ.

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, nhưng lại lớn tiếng tuyên bố với đầu dây bên kia:

“Sao anh có thể chà đạp em như vậy?”

“Bùi Yến Châu, em muốn chia tay!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)