Chương 10 - Cuộc Hôn Nhân Giả Dối
Hai người cùng làm việc, cùng ăn cơm, cùng tăng ca.
Anh không tỏ tình thêm lần nào nữa.
Cô cũng không từ chối thêm lần nào nữa.
Có những chuyện không cần nói thành lời, thời gian sẽ cho đáp án.
Một ngày nọ, Ôn Vãn nhận được một bưu kiện.
Không có thông tin người gửi.
Cô mở gói hàng ra, bên trong là một quyển lịch để bàn.
Cô lật ra xem.
Là quyển lịch để bàn cô để lại ở nhà họ Lục.
Quyển lịch mà mỗi trang đều viết câu “mình ăn cơm một mình” ấy.
Trang cuối cùng của quyển lịch có thêm một dòng chữ.
Không phải chữ của cô.
Là nét chữ của Lục Hàn Châu.
“Ôn Vãn, anh đã ăn cơm một mình rồi. Ba năm rồi, cuối cùng anh cũng biết cảm giác ăn cơm một mình là như thế nào.”
Ôn Vãn nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó cô khép quyển lịch lại, đặt vào ngăn kéo.
Cô không trả lời.
Không phải vì cô vẫn còn tức giận.
Mà là vì cô đã đi quá xa rồi.
Xa đến mức không còn nghe thấy giọng nói của anh ta nữa.
Ngoài cửa sổ, biển vẫn là biển ấy.
Chậu hoa dành dành trên bệ cửa sổ đã nở hoa.
Những bông hoa trắng, nhỏ xinh, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
Ôn Vãn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra.
Gió biển thổi vào, làm rèm cửa khẽ lay động.
Cô hít sâu một hơi.
Sống thật tốt.
Không phải cái tốt của “cuối cùng không cần ăn cơm một mình nữa”.
Mà là cái tốt của “cuối cùng tôi cũng có thể ăn cơm tử tế rồi”.
Là bữa cơm ăn vì chính bản thân mình.
【Hết】