Tôi và Trần Dữ Chu làm bạn thuần túy suốt hai mươi sáu năm.
Nam nữ rốt cuộc vẫn khác nhau, mà anh lại là một kẻ phong lưu không học nổi cách tự ngủ một mình.
Vậy nên mỗi lần anh yêu đương, tôi đều chủ động cắt liên lạc.
Sinh nhật hai mươi bảy tuổi.
Trần Dữ Chu có lẽ bị người nhà giục cưới đến phát phiền, sáng sớm đã chạy tới trước cửa nhà tôi.
“Phương Tình, hay là chúng ta tạm bợ với nhau đi.”
Tôi vừa định mắng người.
“Tôi nghiêm túc đấy.”
Trần Dữ Chu lần đầu tiên vượt quá giới hạn, đưa tay về phía tôi.
Tôi nhìn anh, suy nghĩ mấy giây.
“Trần Dữ Chu, nếu chúng ta làm người yêu, sau khi chia tay tôi sẽ không làm bạn với anh nữa.”
Anh cười cà lơ phất phơ.
“Không thể chia tay được, tôi không nỡ xa em.”
Thế là tôi nắm lấy bàn tay anh đưa ra.
Một lần tạm bợ này kéo dài suốt ba năm.
Trong tiệc đính hôn, Trần Dữ Chu và anh em của anh trốn ra ban công hút thuốc.
“Anh Chu, ban đầu anh sợ ông cụ ra tay với Tư Tình, nên mới bàn với chị Tình nhờ chị ấy đứng ra che chắn cho cô ấy. Nhưng hôm nay em nhìn, hình như chị Tình là thật lòng thật dạ.”
“Không lẽ anh chưa nói với chị Tình đây chỉ là diễn kịch đấy chứ?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận