Chương 10 - Cuộc Hôn Nhân Dối Lừa
“Mẹ, tuần trước mẹ còn nói ‘có những người là loại sói mắt trắng’ mà.”
Mặt bà ta biến sắc, nhưng rất nhanh đã nặn ra nụ cười xởi lởi.
“Đó là mẹ lúc nóng giận nói xằng nói bậy, con đừng để bụng.”
“Vậy nếu con không có hai trăm triệu tệ kia, hôm nay mẹ có ngồi đây tử tế nói chuyện với con thế này không?”
Nụ cười trên mặt bà ta tắt ngấm.
Trần Chí Cường vội vàng đỡ lời.
“Thím, chuyện đã qua đúng là chúng tôi có phần không đúng. Nhưng thím nghĩ mà xem, dẫu sao chúng ta cũng là người một…”
“Anh cả, ba chữ ‘người một nhà’ này, trong cuộc hôn nhân này tôi đã nghe đến phát ngán rồi. Lúc nào cần tôi phải hy sinh thì là người một nhà, lúc chia phòng thì cứ kéo rèm phòng khách ngủ tạm là xong.”
Triệu Lệ cúi gằm mặt.
Trần Kiến Quốc lên tiếng.
“Tô Niệm, bố biết nhà họ Trần có lỗi với con. Nhưng thằng Chí Viễn… bản chất nó không xấu, chỉ là nó không hiểu chuyện thôi. Con cho nó thêm một cơ hội…”
“Bố, không phải không hiểu chuyện. Là không thèm bận tâm.”
“Không bận tâm cũng có lý do của nó. Có thể là do những người làm cha làm mẹ như chúng ta không biết dạy dỗ…”
“Bố, bố là người duy nhất từng nói với con câu ‘vất vả cho con rồi’. Cho nên những lời hôm nay con nói không nhằm vào bố. Nhưng quyết định của con sẽ không thay đổi.”
Trần Chí Viễn từ đầu đến cuối không hé răng một lời.
Anh ta cứ ngồi chết trân ở đó, dán mắt vào tách trà.
Tôi liếc nhìn anh ta.
“Trần Chí Viễn, anh có gì muốn nói không?”
Anh ta ngẩng đầu lên.
“Anh chỉ muốn hỏi em một câu.”
“Anh hỏi đi.”
“Ba năm qua em đã bao giờ yêu anh chưa?”
Nhạc nền trong quán trà vang lên nhè nhẹ.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc.
“Đã từng.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ hết rồi.”
“Hết từ bao giờ?”
“Từ cái lúc anh đem căn phòng thứ tư chia cho em gái anh, rồi bảo tôi ‘kéo rèm phòng khách ngủ tạm một thời gian’ ấy.”
“Chỉ vì một chuyện đó thôi sao?”
“Không phải một chuyện. Là một nghìn chuyện trong suốt ba năm qua Chẳng qua là câu nói đó, đã giúp tôi nhận ra vị trí của mình trong lòng anh nằm ở đâu.”
Mắt anh ta đỏ quạch.
“Tô Niệm, nếu lúc đó anh để lại phòng ngủ chính cho em thì sao?”
“Không có chữ ‘nếu’.”
“Vậy nếu bây giờ anh đưa hết phòng cho em thì sao?”
“Căn nhà đó đã không còn là của anh nữa rồi.”
“Anh không nói chuyện nhà cửa. Anh đang nói…”
“Tôi biết anh đang nói chuyện gì. Nhưng anh nói muộn quá rồi.”
Anh ta cúi gằm mặt xuống.
Lưu Quế Anh còn định há mồm nói gì đó, nhưng bị Trần Kiến Quốc cản lại.
“Đừng nói nữa. Người ta đã quyết định rồi.” Bố chồng tôi thở dài sườn sượt.
Tôi đứng dậy, lấy từ trong túi ra bản thỏa thuận ly hôn.
“Ký đi.”
Tay Trần Chí Viễn vươn về phía tập tài liệu, khựng lại giữa không trung rất lâu.
Cuối cùng, anh ta cầm lấy bút, đặt bút ký tên.
Tiếng ngòi bút sột soạt trên mặt giấy, tựa như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt hoàn toàn ba năm ròng rã.
“Cảm ơn.” Tôi cất giấy tờ đi.
“Thủ tục sang tên, luật sư Vương sẽ làm việc với anh. Bên Tây Hồ Quan Để, ngày mai người của tòa án sẽ đến. Mọi người tranh thủ dọn dẹp đồ đạc trước đi.”
Tôi xoay người bước ra ngoài.
Sau lưng vọng lại giọng Lưu Quế Anh, vừa gào khóc vừa chửi rủa.
“Cái nghiệp chướng gì thế này! Hai trăm triệu tệ! Mất trắng hết rồi!”
Tôi đẩy cửa quán trà bước ra.
Ngoài trời nắng đẹp chang chang.
Thủ tục ly hôn diễn ra cực kỳ suôn sẻ.
Bởi vì không có tranh chấp tài sản — tôi chẳng đòi hỏi gì từ anh ta, mà anh ta cũng chẳng xơ múi được gì từ tôi.
Một tuần sau, tôi cầm cuốn sổ ly hôn trên tay.
Cuốn sổ nhỏ màu đỏ tía, được đặt gọn gàng trong ngăn kéo, nằm cạnh cuốn sổ đỏ.
Một cái kết thúc, một sự khởi đầu.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Dự án Bất động sản Kim Đỉnh tiến triển thuận lợi.
Khối lượng công việc của công ty tăng trưởng tới bốn mươi phần trăm so với năm ngoái.
Tác phẩm thiết kế của tôi lại vừa lọt vào vòng chung kết của một giải thưởng quốc tế.
Tôi đón bố mẹ từ dưới quê lên, sống tại Hoa viên Thúy Hồ.
Nhìn thấy căn nhà tôi đang ở, nhìn thấy công ty của tôi, đội ngũ của tôi, họ lặng người không nói nên lời.
Mẹ tôi đứng giữa sảnh lớn của công ty, ngước nhìn bức chân dung của tôi và vô số cúp vàng trên tường, bật khóc.
“Cái con bé này, chẳng chịu nói với bố mẹ lời nào.”
“Trước đây không tiện nói. Nhưng bây giờ thì được rồi mẹ ạ.”
“Ba năm đó rốt cuộc con đã chịu đựng thế nào vậy?”
“Chịu đựng qua là được rồi mẹ.”
Bố tôi ngồi lỳ trong văn phòng của tôi suốt một buổi chiều, không hề hé răng.
Lúc về, ông mới buông một câu.
“Niệm Niệm à, trước đây bố cứ tưởng con gả đi không được sung sướng là do bố bất tài. Bây giờ bố mới hiểu, không phải bố bất tài, mà là do thằng đàn ông kia không xứng đáng.”
“Bố, câu này nói muộn rồi, nhưng không sao.”
Cuộc sống đã trở lại quỹ đạo.
Nhưng câu chuyện của nhà họ Trần vẫn chưa đi đến hồi kết.
Hai tháng sau khi ly hôn, tôi nhận được một cuộc gọi.
Là Giám đốc nhân sự của Hằng Đạt.
“Sếp Tô, có chuyện này tôi muốn đánh tiếng với chị một câu.”
“Nói đi.”