Con gái tôi bị gãy xương ngoài ý muốn khi xuống cầu thang, cần tiền làm phẫu thuật.
Tôi lập tức gọi điện cho chồng.
Nhưng anh ta chỉ hỏi tôi, tiền phẫu thuật bao nhiêu.
“Mười tám nghìn.”
Điện thoại lập tức nhận được thông báo chuyển khoản chín nghìn.
Anh ta thậm chí còn chẳng hỏi bệnh tình của con gái, đã nói bận rồi cúp máy.
Suốt một tháng trời, tôi chạy đi chạy lại ba nơi bệnh viện, nhà, công ty, mệt đến gầy mất mười cân.
Sau khi con gái xuất viện, thương tôi nên còn đi làm thêm mùa hè.
Nhưng một ngày nọ, con bé lại thất thần trở về.
Tôi hỏi con bé làm sao vậy.
Nước mắt con bé lách tách rơi xuống.
“Mẹ, hôm nay con nhìn thấy bố mời một cô và con trai cô ấy ăn cơm trong phòng riêng.”
“Cả bàn toàn là hải sản, hết tám mươi tám nghìn, bố con chớp mắt cũng không chớp.”
“Bố còn nói học phí của con trai cô ấy, bố đều bao hết, bảo cô ấy không cần trả.”
Trái tim tôi như thủng một lỗ, gió lạnh cứ vù vù tràn vào bên trong.
Từ khi yêu nhau, tôi và chồng đã sống theo chế độ chia đôi chi phí.
Không ai nợ ai.
Ngay cả những khoản chi tiêu của con mấy năm nay, chúng tôi cũng mỗi người một nửa.
Tôi nhắm mắt lại, ôm chặt đứa con gái đang tủi thân khóc lớn.
Những khổ sở bao năm qua tôi nhận. Nhưng cuộc hôn nhân này, tôi cũng ly hôn chắc rồi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận