Chương 6 - Cuộc Hôn Nhân Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Điểm khác biệt là căn nhà của tôi và Long Bách Châu do chính tôi theo dõi quá trình thiết kế.

Tôi hơi ngạc nhiên. Dù sao giữa tôi và Thẩm Lăng Mặc không liên lạc gì, sở thích hiện tại cũng khác hồi nhỏ rất nhiều.

Nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt tôi, anh ấy cười:

“Anh vẫn thường xuyên về nước. Chỉ là trái tim em đặt hết lên người khác, không rảnh quay đầu nhìn lại.”

Thảo nào thỉnh thoảng tôi cứ cảm thấy có người nhìn mình từ phía sau. Có một khoảng thời gian chuyện đó còn khá thường xuyên, khiến tôi từng nghĩ mình gặp ma, phải kéo mẹ đi đạo quán. Lúc đó vẻ mặt mẹ tôi muốn nói lại thôi, tôi còn tưởng bà không muốn đi. Bây giờ thì tôi biết nguyên nhân rồi.

Trong lòng tôi ấm lên, nhưng ngoài mặt vẫn trêu chọc:

“Lén nhìn cũng đâu đến mức hiểu hết sở thích của em?”

Thẩm Lăng Mặc hơi ngại ngùng sờ đầu: “Anh mặt dày xin mẹ em một bản danh sách trang trí của em. Suy nghĩ rất đơn giản thôi, sau này nếu em đến ở thì sẽ tiết kiệm thời gian sửa sang.”

Câu này khiến tôi hứng thú. Không ngờ tình yêu anh ấy dành cho tôi lại tính toán kỹ lưỡng đến vậy.

“Sao anh biết em và Long Bách Châu sẽ chia tay?”

“Một năm trước, ở bãi đỗ xe công ty, anh từng bắt gặp anh ta và Diệp Thanh…” Phần sau anh ấy không nói, trong mắt toàn là đau lòng. Người hiểu tự hiểu.

Đến khoảnh khắc này tôi mới biết, hóa ra Long Bách Châu và Diệp Thanh đã phản bội tôi từ lâu.

Chuyện bọn họ làm trong xe không chỉ có một lần tôi nhìn thấy.

“Vậy nếu em không phát hiện, anh định trơ mắt nhìn em trở thành cô dâu của người khác?”

Thẩm Lăng Mặc bế tôi lên, đặt tôi ngồi trên đùi anh ấy, rồi lấy ra một tập tài liệu.

“Anh đã chuẩn bị xong tài liệu chứng minh anh ta ngoại tình. Nếu em không phát hiện, anh định đưa cho em trước ngày cưới.”

Tôi đang định đưa tay nhận lấy, nhưng Thẩm Lăng Mặc lại ném tập tài liệu đi.

Anh ấy ôm chặt tôi: “Bà xã đại nhân thật sự muốn trong đêm tân hôn bị một thứ rác rưởi làm ghê đến buồn nôn sao?”

Tôi ngượng ngùng cười: “Ông xã nói đúng.”

Đêm xuân đáng giá ngàn vàng.

Sau khi kết hôn, Thẩm Lăng Mặc đối xử với tôi vô cùng tốt.

Khi làm việc, chúng tôi bận rộn ở công ty của riêng mình.

Vừa tan làm, Lăng Mặc lập tức đến đón tôi đi hẹn hò đến tận khuya.

Anh ấy nói muốn bù lại toàn bộ thời gian đã bỏ lỡ trước đây.

Rất nhiều lần, nửa đêm tôi tỉnh dậy phát hiện anh ấy không ở bên cạnh, mà đang bận làm việc trong phòng sách, gương mặt đầy mệt mỏi, trước mặt đặt một bình cà phê.

Bỗng nhiên bốn mắt nhìn nhau. Lăng Mặc phát hiện ra tôi, lập tức đứng dậy đi tới:

“Sao em dậy rồi?”

Tôi đáp: “Đáng lẽ anh nên làm xong việc rồi hãy hẹn hò.”

Anh ấy nghiêm túc lắc đầu với tôi: “Công việc có bận mấy cũng không thể bỏ quên em.”

Một cảm giác xúc động sâu sắc tự nhiên dâng lên, lặng lẽ quấn quanh trái tim tôi.

Một thiếu chủ quản lý cả cơ nghiệp gia tộc, vì muốn có thêm thời gian ở bên vợ, thà hy sinh giấc ngủ để thức đêm làm việc cũng không muốn về nhà muộn.

Còn một nhân viên bình thường lại suốt ngày lấy lý do tăng ca để về muộn, thậm chí không về nhà.

Yêu hay không yêu, rõ ràng đến vậy.

Tôi gập máy tính của anh ấy lại: “Phải có sức khỏe tốt thì mới ngủ ngon được. Không được thức khuya nữa.”

Lăng Mặc khẽ gõ lên chóp mũi tôi, cưng chiều cười: “Bà xã đại nhân nói đúng.”

Sáng sớm, tôi tắt báo thức của Lăng Mặc, chuẩn bị để anh ấy ngủ thêm một giấc thật ngon.

Tôi định tự xuống bếp làm cho anh ấy một bữa sáng.

Không ngờ lại gặp Long Bách Châu đã một tháng không gặp ở ngoài cửa.

#8

Trong một tháng này, Long Bách Châu không tìm được việc.

Diệp Thanh mang thai, sức khỏe yếu, cần dưỡng thai liên tục. Cộng thêm nhà mẹ đẻ cô ta xảy ra chuyện, cần một khoản tiền.

Tiền tiết kiệm nhiều năm đi làm của Long Bách Châu bị Diệp Thanh moi từng chút từng chút một.

Anh ta bị ép đến đường cùng, lúc này mới nhớ đến điểm tốt của tôi.

Long Bách Châu nói những lời thề thốt sâu tình, trong lời nói muốn quay lại bên tôi.

Nhiều ngày không gặp, dáng vẻ anh ta tiều tụy, râu ria đầy mặt, không còn chút bóng dáng đẹp trai ngày trước.

“Nhiễm Nhiễm, người anh yêu chỉ có em.”

“Đứa bé đó là âm mưu của cô ta, không phải anh muốn. Người anh luôn muốn cưới vẫn là em.”

Tình sâu đến muộn còn rẻ hơn cỏ rác.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Long Bách Châu đã lao về phía tôi:

“Nhiễm Nhiễm…”

Tôi lùi lại, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta, giọng lạnh băng:

“Anh Long, xin anh tự trọng. Chồng tôi đang nghỉ ngơi trên lầu. Nếu anh không biết chừng mực, tôi đành gọi bảo vệ ném anh ra ngoài.”

Long Bách Châu không bỏ cuộc, lại đưa tay ra:

“Nhiễm Nhiễm, tình cảm năm năm của chúng ta, em thật sự nói bỏ là bỏ sao?”

“Chứ sao?”

Tôi cười lạnh: “Bỏ người chồng thật lòng yêu tôi, quay lại bên anh lần nữa, giúp anh giải quyết Diệp Thanh, rồi dùng tiền của tôi giúp anh?”

Bị vạch trần mưu tính, trong mắt Long Bách Châu thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Nhưng da mặt anh ta đủ dày, tiếp tục nói những lời sâu tình với tôi:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)