Chương 3 - Cuộc Hôn Nhân Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi biết anh ấy đang nói chuyện hôn lễ, tưởng anh ấy đã có người trong lòng.

Tôi nói: “Nếu anh không muốn, bây giờ vẫn còn…”

Nhưng anh ấy mắt đỏ hoe, đột ngột cắt ngang lời tôi: “Chỉ cần em đồng ý, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn!”

#5

Tôi: “???”

“Đây là lựa chọn của em. Anh sẽ không cho em cơ hội hối hận nữa.”

Tôi đầy dấu hỏi trong đầu. Dù từ nhỏ chúng tôi đã có hôn ước, nhưng những năm này ngoài các bữa cơm bắt buộc, riêng tư gần như không có qua lại gì.

Năm đó vì Long Bách Châu, tôi muốn hủy hôn, Thẩm Lăng Mặc cũng chẳng có phản ứng gì. Không ngờ lúc này anh ấy lại sốt ruột như vậy.

Những lời anh ấy nói khiến tôi có cảm giác anh ấy đã thích tôi từ rất lâu rồi.

Nhưng tôi còn chưa kịp hỏi rõ, bố mẹ hai bên đã lên tiếng chốt chuyện này.

Hai nhà vốn là thế giao. Trên bàn ăn, sau khi phụ huynh hai bên lần nữa xác nhận ý muốn của chúng tôi, họ lập tức quyết định chuyện hôn lễ.

Trên bàn ăn, lời tỏ tình đột ngột của Thẩm Lăng Mặc khiến tôi không kịp trở tay.

Hóa ra Thẩm Lăng Mặc đã thích tôi từ khi còn nhỏ, khi tôi lần lượt đánh những thằng bé bắt nạt anh ấy. Chỉ là khi đó quá nhỏ, không hiểu thích và yêu là gì.

Trong một buổi họp lớp cấp hai, tôi từng công khai đùa về chuyện hồi nhỏ anh ấy yếu ớt, khiến anh ấy bị tổn thương lòng tự trọng.

Anh ấy thề nhất định phải thay đổi ấn tượng yếu đuối trong lòng tôi, bắt đầu đi học võ.

Lên cấp ba, anh ấy ra nước ngoài, chỉ vì nghĩ khoảng cách sẽ tạo nên vẻ đẹp, để tôi nhận ra điểm tốt của anh ấy.

Nhưng không ngờ, tôi lại ở bên Long Bách Châu, còn nhất quyết không phải anh ta thì không cưới.

Anh ấy biết chuyện tôi đã quyết định thì trừ khi tự tôi thay đổi, người khác không thể thay đổi được, nên chuẩn bị chôn sâu mối tình thầm kín nhiều năm này trong lòng.

Không ngờ tôi và Long Bách Châu chia tay, anh ấy mới vội vàng về nước.

Bố mẹ tôi nghe xong lịch sử yêu thầm của anh ấy, chỉ hận không thể gả tôi ngay tại chỗ.

Nói thật, việc tôi đồng ý liên hôn ít nhiều cũng có phần vì giận dỗi.

Nhưng sau khi nghe lời tỏ tình của Thẩm Lăng Mặc, giữa người tôi yêu và người yêu tôi, đương nhiên tôi chọn người yêu tôi.

Sáng hôm sau, Thẩm Lăng Mặc đến đón tôi đi đăng ký kết hôn.

Tôi không nhịn được trêu anh ấy: “Gấp vậy sao?”

Mắt anh ấy đỏ lên, trông có vài phần đáng thương: “Anh đã đợi hai mươi lăm năm rồi.”

Được rồi.

Xem như tôi hỏi thừa.

Tôi vốn tưởng anh ấy đến sớm vì quá kích động, kết quả là anh ấy muốn đi vòng thêm một tiếng để đưa tôi đi ăn mì lươn xé.

Tôi trêu anh ấy: “Ở Mỹ bao nhiêu năm, anh vẫn ăn cay như vậy được à?”

“Thứ em thích, anh đều thích.”

Lời anh ấy khiến tôi nhớ đến những buổi tụ tập thời đi học. Lần nào tôi cũng chọn lẩu cay, xiên nướng cay, ếch đồng, lươn… Những người đi cùng đều không muốn ăn với tôi, chỉ có Thẩm Lăng Mặc lần nào cũng im lặng đi theo.

Lần nào cũng là tôi gọi món. Tôi cứ tưởng anh ấy cũng thích. Bây giờ nghĩ lại, mấy lần đầu anh ấy gần như không động đũa.

Lần này là anh ấy gọi món, nhưng món nào trên bàn cũng hợp khẩu vị của tôi. Anh ấy cũng ăn rất vui vẻ. Trên đời làm gì có chuyện bẩm sinh đã hợp, chỉ có vì yêu mà nhường nhịn.

Thẩm Lăng Mặc sẵn lòng thay đổi vì tôi.

Còn Long Bách Châu ăn thanh đạm. Tôi cũng từng gọi lẩu cay, nhưng anh ta nói chỉ ngửi mùi thôi đã muốn nôn. Suốt năm năm qua chỉ có tôi chiều theo khẩu vị của anh ta.

Yêu hay không yêu, rõ ràng đến vậy.

Suốt bữa ăn, Thẩm Lăng Mặc dịu dàng lại chu đáo, cùng tôi ăn từng món, cùng tôi trò chuyện đủ chuyện trên trời dưới đất. Tôi bỗng cảm thấy năm năm qua đúng là lãng phí, cũng bắt đầu mong chờ hôn lễ với Thẩm Lăng Mặc.

Đây là bữa ăn khiến tôi vui nhất trong năm năm qua.

Tâm trạng tốt nên ăn nhiều, đồ uống cũng uống nhiều, vì vậy tôi chạy vào nhà vệ sinh khá thường xuyên. Chỉ tiếc vận may không tốt, lại gặp Long Bách Châu và Diệp Thanh.

Anh ta mở miệng phủ đầu:

“Tô Lâm Nhiễm, em rốt cuộc còn muốn thế nào nữa? Hôm qua phát điên ở bệnh viện, hôm nay lại theo dõi anh đến nhà hàng. Em không thấy ghê à?”

Long Bách Châu đã ghét tôi đến cực điểm. Rõ ràng hôm qua tôi không cho anh ta thể diện, tối lại không như anh ta mong đợi mà cầu xin tha thứ, hôm nay anh ta đương nhiên muốn sỉ nhục tôi thật nặng.

Tôi mặt không cảm xúc nhìn anh ta. Dáng vẻ mặt mũi dữ tợn của anh ta thật sự khiến tôi chán ghét vô cùng.

Ngay khoảnh khắc này, người đàn ông tôi yêu sâu đậm suốt năm năm bỗng chẳng còn gợi lên trong tôi chút cảm xúc nào.

“Bây giờ là giờ ăn. Tôi chỉ đến nhà hàng ăn thôi, anh nghĩ nhiều rồi.”

“Em chưa bao giờ đi ăn nhà hàng một mình, lại còn sáng sớm đã đến đây. Em lừa ai?”

Trong lòng Long Bách Châu đã nhận định tôi vì ghen mà theo dõi anh ta, căn bản không nghe lọt lời tôi nói.

Anh ta ghét bỏ nói: “Hôm qua em cũng làm loạn rồi, anh cũng nói rõ với em rồi. Đợi Thanh Thanh khỏi vết thương, anh sẽ kết hôn với em. Mấy ngày nay cô ấy ăn thanh đạm đến phát thèm, anh chỉ đưa cô ấy ra ngoài ăn sáng một bữa thôi. Rốt cuộc em còn muốn bám theo anh đến bao giờ?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)