Chương 3 - Cuộc Hôn Nhân Đầy Nỗi Đau Và Bi Kịch
Phó Nghiên Trần cũng bị nước mắt của tôi làm cho luống cuống tay chân, nắm lấy tay tôi, không ngừng xin lỗi.
“Mộng Mộng, sau này chúng ta vẫn sẽ có con.”
“Anh thề, từ giờ về sau anh chỉ có một mình em.”
Nhưng sau đó tôi không mang thai nữa, còn anh ta cũng vẫn chưa dứt sạch với Thẩm Tư Tình.
Sau tai nạn đó, Phó Nghiên Trần ra sức chèn ép đối thủ cạnh tranh, cũng vì thế mà tôi đương nhiên cho rằng đó là vì bị trả thù.
Thế nhưng đến bây giờ tôi mới hiểu ra, tôi chỉ là vật thế thân cho Thẩm Tư Tình.
Tôi và Phó Nghiên Trần quen nhau từ thuở thiếu thời, sau này cùng rời quê hương ra ngoài gây dựng sự nghiệp.
Khi đó chúng tôi không có học vấn, không có hiểu biết, chỉ có một thân gan dạ.
Nhưng thành công từ trước đến nay chưa bao giờ gắn với lòng dũng cảm của cá nhân.
Khi việc khởi nghiệp liên tiếp thất bại, nước mưa tràn vào cửa sổ tầng hầm trong khoảnh khắc ấy, trên mặt Phó Nghiên Trần hiện lên nỗi tuyệt vọng chưa từng thấy.
“Mộng Mộng, xin lỗi, anh không nên đưa em ra ngoài.”
“Em đã cùng anh chịu nhiều khổ như thế, vậy mà anh vẫn không thể để em sống tốt.”
Tôi vừa đặt những thứ quan trọng như máy tính, điện thoại lên chỗ cao nhất của giá đỡ, vừa nghĩ cách tống nước ra khỏi phòng, vừa đùa với Phó Nghiên Trần:
“Trời giao trọng trách lớn cho ai thì trước hết phải khiến người đó khổ sở, mài giũa ý chí.”
“Chúng ta còn chưa chịu khổ được bao nhiêu, ý chí của anh đã tan mất rồi sao?”
“Uổng công trước đây em còn tin lời anh nói sẽ đưa em ở căn hộ rộng lớn.”
Phó Nghiên Trần nghe xong, nhận ra tôi không hề trách anh, liền cười lớn ôm tôi lên, xoay tròn giữa đống nước bẩn đã ngập qua mắt cá chân.
“Anh biết mà, Mộng Mộng là người yêu anh nhất.”
“Anh thề, sau này tuyệt đối sẽ không phụ em.”
Thế nhưng về sau, chúng tôi có tất cả, lại không còn tình cảm chân thành nhất khi xưa.
Phó Nghiên Trần đêm nào cũng không về nhà, Phó Nghiên Trần tai tiếng không ngừng, Phó Nghiên Trần lạnh lùng đối đãi.
Từng thay đổi một đều nhắc nhở tôi rằng, người chồng hiện giờ của tôi đã sớm không còn là người từng hứa với tôi rằng cả đời không đổi nữa rồi.
Ba năm trước, Phó Nghiên Trần quen Thẩm Tư Tình trong một buổi tiệc.
Khi đó cô ta mới bước vào giới giải trí, đóng mấy vai quần chúng, sự nghiệp không có chút khởi sắc nào.
Nhưng sau một đêm xuân tình ở khách sạn giữa hai người, tài nguyên của Thẩm Tư Tình lập tức tăng vọt, kịch bản nhiều đến mức để cô ta tùy ý chọn.
Trên mạng bắt đầu lan truyền rằng phía sau cô ta có người nâng đỡ, nhưng từ trước đến nay chưa từng có ai chụp được người đàn ông đó.
Trong giới đã có người nghi ngờ đó là màn tự biên tự diễn của Thẩm Tư Tình, việc giành được những vai diễn ấy chỉ là vì cô ta gặp may, thế là liền mua chuộc người muốn trừ khử đối thủ cạnh tranh này.
Không ngờ, hôm đó người lên chiếc xe ấy lại là tôi, mà khi đó tôi đã mang thai hơn bảy tháng.
【4】
Một đêm không ngủ, trời vừa sáng tôi đã phải rời khỏi ngôi nhà đã sống suốt bảy năm này.
Tôi bắt xe đến sân bay, Phó Nghiên Trần gọi điện tới, giọng điệu đầy sốt ruột không kìm được.
“Mộng Mộng, em đi đâu rồi, tối qua chẳng phải đã nói tài xế sẽ đến đón em sao?”
“Chúng ta không phải đã nói rồi——”
“Phó Nghiên Trần.”
Giọng tôi hơi khàn.
“Hai năm trước, khi anh bảo tài xế đổi xe, trong lòng anh đang nghĩ gì?”
Một người phụ nữ đã cùng anh chịu khổ mười năm, một người phụ nữ trong bụng còn mang cốt nhục của anh.
Rốt cuộc lòng anh độc đến mức nào, mới có thể để tôi ngồi lên chiếc xe chắc chắn sẽ bị đâm rơi khỏi đường cao tốc ấy.
“Mộng Mộng, em đang nói gì vậy?”
Giọng Phó Nghiên Trần có chút nghi hoặc, đến khi nghe thấy âm thanh phát thanh vang lên trong sân bay, giọng anh vô thức lạnh đi vài phần.