Chương 8 - Cuộc Hôn Nhân Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Lấy tim ra, chôn cho cậu ấy.” Hà Kỳ Minh nói, “Trái tim này vốn dĩ là của cậu ấy, trả lại cho cậu ấy.”

Tôi nhìn hắn, lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông này không phải kẻ điên, mà là đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

“Anh biết việc lấy tim ra đồng nghĩa với việc gì không?”

“Biết.” Hắn nói, “Anh sẽ chết.”

“Anh không sợ chết sao?”

“Sợ.” Hắn nói, “Nhưng anh càng sợ việc phải sống hơn. Sống thì phải đối diện với trái tim này, phải nghe nó gọi tên người khác mỗi ngày mỗi đêm.”

Căn phòng chìm trong sự im lặng kéo dài.

“Hà Kỳ Minh.” Tôi nói, “Anh muốn dùng cái chết để chuộc tội?”

“Không phải chuộc tội.” Hắn lắc đầu, “Tội không chuộc được. Anh chỉ muốn để trái tim này trở về đúng nơi nó thuộc về.”

Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ là đường chân trời của thành phố, những tòa nhà cao tầng san sát, dòng xe cộ tấp nập.

Kiều Úc từng nói, anh muốn xây thật nhiều ngôi nhà ở thành phố này.

Nhưng anh lại chẳng kịp xây lấy một ngôi nhà nào.

“Anh đi đi.” Tôi nói.

“Hoan Dữ…”

“Tôi bảo anh đi đi.” Tôi xoay người nhìn hắn, “Anh muốn chết là việc của anh, đừng tìm tôi. Tôi không phải là sự cứu rỗi của anh, cũng không thể giúp anh chuộc tội.”

Hà Kỳ Minh đứng lên, nhìn tôi rất lâu.

“Vậy anh sẽ làm theo cách của riêng anh.” Hắn nói, “Tạm biệt, Hoan Dữ.”

Hắn đi rồi.

Cánh cửa đóng lại, tôi ngồi phịch xuống ghế, đôi tay run rẩy.

Tôi cầm điện thoại lên, định gọi cho Tiểu Ni, rồi lại buông xuống.

Tôi không biết mình muốn nói gì.

Nói Hà Kỳ Minh sắp tự tử sao?

Nhưng đây chẳng phải chính là kết cục mà tôi mong muốn sao?

Tôi lên kế hoạch suốt sáu năm, mục đích chính là bắt tất cả bọn họ phải trả giá.

Lục Chính Nguyên đi tù, Hà Quốc Lương đi tù, Lục thị và nhà họ Hà đều sụp đổ.

Hà Kỳ Minh phát điên, sắp chết.

Đó chẳng phải là thứ tôi muốn sao?

Vậy thì tại sao tay tôi lại run?

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Không phải tôi mềm lòng.

Là vì Kiều Úc.

Trái tim đó là của Kiều Úc, nếu Hà Kỳ Minh chết đi, trái tim đó cũng sẽ chết theo.

Tôi không cho phép.

Tôi xách túi, lao thẳng xuống lầu.

Lái xe xông tới nơi ở của Hà Kỳ Minh.

Hắn ở trong một khu tập thể cũ nát ở phía đông thành phố, là căn nhà đi thuê sau khi nhà họ Hà phá sản.

Tôi gõ cửa, không có ai thưa.

Gõ tiếp, vẫn im bặt.

Tôi giơ chân đạp tung cửa.

Căn phòng rất tối, rèm cửa kéo kín mít.

Hà Kỳ Minh đang ngồi trên sofa, tay cầm một con dao.

Dưới sàn nhà lênh láng máu.

“Hà Kỳ Minh!” Tôi lao tới, giật lấy con dao trên tay hắn, “Anh điên rồi à?!”

Hắn ngẩng đầu lên, mặt trắng bệch như tờ giấy, trước ngực máu tuôn xối xả.

“Em đến rồi.” Hắn cười, “Anh biết em sẽ đến mà.”

“Tôi đưa anh đến bệnh viện.”

“Không cần đâu.” Hắn lắc đầu, “Không kịp nữa rồi. Lần này không bị chệch nữa đâu.”

Tôi cúi xuống nhìn ngực hắn, máu túa ra qua kẽ tay, không thể nào cầm lại được.

“Tại sao anh cứ phải làm như vậy?” Tôi hét lên với hắn, Tại sao chứ?!”

“Vì anh không xứng đáng được sống.” Hắn nói, “Trái tim này, anh không xứng có nó.”

“Nhưng nó là của Kiều Úc! Anh không có tư cách phá hủy nó!”

Hà Kỳ Minh cười, cười rất nhẹ.

“Cho nên anh đâm dao vào chỗ này.” Hắn chỉ vị trí hơi lệch bên trái ngực, “Ngay cạnh tim. Anh sẽ không làm nó bị thương.”

Tôi sững sờ.

“Anh…”

“Anh đã tìm hiểu rồi.” Hắn nói, “Vị trí của tim, phải đâm vào đâu mới không trúng vào nó. Anh đã nghiên cứu ròng rã một tháng trời.”

“Anh điên thật rồi…”

“Đúng, anh điên rồi.” Hắn nói, “Anh đã điên từ cái ngày anh ra đời. Đáng lẽ anh phải chết từ lâu rồi, nhưng anh lại không chết. Sống thêm được sáu năm, đánh cắp cuộc đời của người khác.”

Hơi thở của hắn ngày càng yếu ớt.

“Hoan Dữ.” Hắn nhìn tôi, “Đợi khi anh chết rồi, em hãy lấy trái tim ra. Trả lại cho Kiều Úc. Có được không?”

Tôi không nói nên lời.

“Hứa với anh.” Hắn nắm lấy tay tôi, “Cầu xin em.”

Tay tôi run lên bần bật.

“Hứa với anh.”

“…Được.”

Hắn mỉm cười, một nụ cười cực kỳ nhẹ nhõm.

“Cảm ơn em.”

Sau đó bàn tay hắn buông thõng, đôi mắt khép lại.

Xe cứu thương đến, cảnh sát cũng đến.

Hà Kỳ Minh được đưa đi, bác sĩ thông báo tử vong.

Nguyên nhân tử vong: Tự sát, vật sắc nhọn đâm xuyên phổi dẫn đến mất máu cấp.

Trái tim vẫn hoàn hảo.

**26**

Ở bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi: “Cô Lục, trên giấy đăng ký hiến tạng của Hà Kỳ Minh ghi tên cô. Cô có đồng ý hiến tạng không?”

Tôi đứng trước cửa nhà xác, nhìn cánh cửa sắt lạnh lẽo.

“Đồng ý.”

“Nội tạng sẽ được sử dụng cho…”

“Không cần ghép cho người khác.” Tôi nói, “Trái tim này, tôi có cách sử dụng khác.”

Bác sĩ khựng lại: “Việc này không đúng quy định.”

“Đó là di nguyện của anh ấy.” Tôi nói, “Trái tim này vốn không phải của anh ấy, anh ấy muốn trả lại cho chủ nhân cũ. Các vị có thể kiểm tra, trên trái tim có dấu vết phẫu thuật cũ, được cấy ghép từ sáu năm trước. Người chủ cũ tên là Kiều Úc, đã mất sáu năm rồi.”

Bác sĩ im lặng một hồi lâu.

“Chúng tôi sẽ xử lý theo di nguyện của người hiến tặng.”

Ba ngày sau, trái tim của Hà Kỳ Minh được lấy ra, bảo quản trong thùng giữ nhiệt y tế.

Tôi mang theo nó, đi từ sáng sớm đến nghĩa trang công cộng ở ngoại ô.

Bác gác cổng thấy tôi, thở dài: “Cô gái, lại đến nữa à?”

“Vâng.”

“Lần này sao lại mang theo cái hộp lớn thế kia?”

Tôi không trả lời, từng bước tiến lên núi.

Bia mộ Kiều Úc vẫn như cũ, sạch sẽ tinh tươm.

Tôi ngồi xổm xuống, đặt chiếc hộp sang một bên.

Mở nắp.

Bên trong là một trái tim.

Được ngâm trong dung dịch formol, yên lặng, tĩnh mịch.

Tôi đặt nó trước bia mộ, rồi bắt đầu đào đất.

Đào rất lâu, đào được một cái hố sâu.

Đặt trái tim vào trong đó.

Lấp đất lại.

Sau đó từ trong túi lấy ra một bó hoa tử đinh hương, cắm lên phần mộ.

“Kiều Úc.” Tôi thì thầm, “Trái tim của anh, trả lại cho anh rồi.”

Gió thổi qua nhành hoa tử đinh hương đung đưa trong gió.

Tôi ngắm bia mộ, từ từ rướn tới, khẽ hôn lên má anh qua tấm ảnh.

“Anh trọn vẹn rồi.”

Trong bức ảnh trên bia, Kiều Úc vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm mười tám tuổi, nụ cười vẫn đẹp như ngày nào.

Tôi ngồi trước bia mộ bầu bạn cùng anh cả ngày, mãi đến khi trời nhá nhem tối.

“Tạm biệt, Kiều Úc.”

Tôi từ từ đứng dậy, bước xuống núi.

Lúc xuống đến chân núi, trời đã chạng vạng.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả một góc trời.

Tôi quay đầu nhìn lại, phần mộ Kiều Úc chìm trong bóng hoàng hôn, tựa như một dấu chấm hết tĩnh lặng.

Câu chuyện sáu năm ròng rã, cuối cùng cũng đã đặt dấu chấm hết.

“Kiều Úc, kiếp sau, anh đạp xe chậm thôi nhé.”

“Em ngồi sau xe anh, vẫn muốn được đón thêm chút gió nữa.”

**27**

Xe lao trên đường cao tốc suốt ba tiếng đồng hồ, tôi không biết mình định đi đâu.

Lúc định thần lại, tôi đã lái xe đến ngã rẽ quen thuộc ấy.

Bên trái là đường vào thị trấn, bên phải là đường đến quê của Kiều Úc, cũng là nhà của bố mẹ nuôi tôi ngày trước.

Tôi bật xi nhan rẽ phải.

Cái nơi mà tôi ngỡ mình đã quên từ lâu.

Cái nơi tôi từng liều mạng muốn thoát khỏi.

Cái nơi đã nuôi tôi suốt mười lăm năm, nhưng lại khiến tôi sống không bằng chết.

Đi ngang qua thị trấn Thanh Sơn, trời đã tối mịt.

Vốn dĩ tôi không định dừng xe.

Nhưng xui xẻo thế nào, tôi lại đạp phanh.

Thị trấn không thay đổi nhiều, con phố chính vẫn là con phố chính đó, các hàng quán hai bên có thay đổi đôi chút, nhưng kết cấu thì vẫn vậy.

Cái tiệm tạp hóa ở góc phố vẫn còn.

Bảng hiệu đã thay, nhưng ngôi nhà vẫn là ngôi nhà cũ.

Tôi ngồi trong xe, nhìn cánh cửa đó, đôi tay bắt đầu run lên.

Trước năm mười tám tuổi, ngày nào tan học tôi cũng phải ra tiệm phụ giúp.

Khuân hàng, xếp đồ, thu ngân, dọn dẹp.

Bận rộn từ năm giờ chiều đến tận chín giờ tối, về đến nhà vẫn phải nấu cơm, giặt giũ, cho lợn ăn.

Bố nuôi họ Trần, tên Trần Đức Hậu.

Cái tên thật hay, Đức Hậu, đức hạnh sâu dày.

Nhưng con người ông ta, một chút đức hạnh cũng không có.

**28**

Năm năm tuổi, tôi đã biết mình không phải là con ruột nhà họ Trần.

Thím hàng xóm nói chuyện chẳng kiêng dè gì tôi, cứ trước mặt tôi mà nói với người khác: “Con ranh này chắc chắn là con nhặt về, bà xem cái tướng mạo đó, chẳng giống vợ chồng nhà họ Trần chút nào.”

Tôi chạy đi hỏi mẹ nuôi, mẹ nuôi tát tôi một cái nổ đom đóm mắt: “Hỏi cái gì mà hỏi? Ăn của tao, uống của tao, mày còn muốn thế nào nữa?”

Từ đó trở đi, tôi không hỏi nữa.

Không hỏi, không có nghĩa là không biết.

Nhà họ Trần có hai đứa con ruột, một trai một gái, con trai lớn hơn tôi ba tuổi, con gái nhỏ hơn tôi một tuổi.

Đồ ăn ngon đồ mặc đẹp, lúc nào cũng là phần của chúng.

Quần áo tôi mặc là đồ người khác cho, cơm tôi ăn là cơm thừa canh cặn.

Mỗi sáng 4 giờ rưỡi, mẹ nuôi lại dựng đầu tôi dậy.

“Nhóm lửa, nấu cơm.”

Tôi vừa dụi mắt vừa bò dậy, đi đến bếp củi nhóm lửa.

Mùa đông lạnh thấu xương, tay nứt nẻ đầy vết cứa, chạm vào nước lạnh là đau buốt tận tâm can.

Nhưng tôi không thể không làm.

Không làm thì không có cơm ăn, không làm thì phải chịu đòn.

Tôi nhớ có một năm mùa đông, tôi buồn ngủ quá, lúc nhóm lửa ngủ gật, lửa bén cháy mất một đoạn tóc.

Mẹ nuôi lấy que củi quất vào chân tôi, quất liên tiếp mười mấy cái, chân tôi bầm tím từng mảng.

Năm đó tôi bảy tuổi.

**29**

Ăn cơm xong, tôi đi học.

Trường ở trên thị trấn, cách nhà 5 dặm đường (khoảng 2.5km), ngày nào tôi cũng đi bộ đi, đi bộ về.

Trời mưa đường trơn, tôi ngã lem luốc bùn đất, đến trường bị bạn học chê cười.

Nhưng tôi không dám nghỉ học.

Vì đi học là thời gian duy nhất tôi không phải ở nhà.

Ở trường, tôi không phải làm việc, không phải nghe chửi mắng, không phải nhìn sắc mặt mẹ nuôi.

Thầy giáo đối xử với tôi rất tốt, bảo tôi học giỏi, tương lai nhất định sẽ đỗ đại học.

Đại học.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến hai chữ này.

Tôi không biết đại học là gì, nhưng thầy bảo đó là một nơi rất tốt.

Tôi muốn đi đến nơi rất tốt đó.

Càng xa càng tốt.

**30**

Năm mười tuổi, mẹ nuôi bắt tôi phải ra tiệm tạp hóa phụ giúp.

Tan học không được về nhà, phải ra thẳng ngoài tiệm.

Khuân hàng.

Từng thùng nước ngọt, từng bao gạo lớn, một đứa trẻ mười tuổi như tôi, bê không nổi thì phải kéo lê dưới đất.

Bố nuôi ngồi sau quầy cắn hạt dưa, nhìn tôi khuân hàng, không bao giờ động tay giúp.

“Khuân lẹ lên, còn lề mề cái gì?”

Tôi cắn răng, khuân từng thùng từng thùng một.

Làm đến chín giờ tối, tiệm đóng cửa, tôi mới được về nhà.

Về nhà vẫn phải nấu cơm.

Nấu xong, họ ăn, tôi đứng nhìn.

Đợi họ ăn xong, tôi mới được ăn.

Ăn đồ thừa, canh cặn, có những hôm đến đồ thừa cũng chẳng còn.

Thế là tôi chịu đói.

Chịu đói làm bài tập, làm xong bài tập thì đi ngủ.

Ngày hôm sau, 4 giờ rưỡi lại phải dậy.

Ngày qua ngày, năm qua năm.

**31**

Năm mười ba tuổi, lần đầu tiên tôi có kinh nguyệt.

Bụng đau đến mức không đứng thẳng lên được, quần dính đầy máu.

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ ngỡ mình sắp chết đến nơi.

Mẹ nuôi nhìn thấy, chửi một câu “Xúi quẩy”, ném cho tôi bịch giấy vệ sinh.

“Tự mày làm sạch đi, đừng có làm bẩn ga giường.”

Tôi trốn trong nhà vệ sinh, khóc một trận rất lâu.

Không phải vì sợ hãi, mà là vì không có ai nói cho tôi biết chuyện này rốt cuộc là sao.

Không một ai quan tâm tôi có đau hay không.

Không một ai hỏi tôi có cần giúp đỡ hay không.

Tôi giống như một con búp bê rách bị vứt bỏ trong xó xỉnh, dù có bẩn thỉu hay rữa nát, cũng chẳng ai thèm liếc nhìn.

**32**

Năm mười bốn tuổi, bố nuôi bắt đầu thay đổi.

Trước kia ông ta chỉ không giúp đỡ, không quan tâm, không hỏi han.

Năm đó ông ta bắt đầu để ý tôi.

Bằng một ánh mắt rất kỳ lạ.

Lúc tôi thay quần áo, ông ta chằm chằm nhìn.

Lúc tôi cúi xuống bê hàng, ông ta chằm chằm nhìn.

Lúc tôi làm cơm trong bếp, ông ta đứng ở cửa chằm chằm nhìn.

Ánh mắt đó khiến tôi sợ hãi.

Tôi không nói rõ được mình sợ cái gì, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.

Tôi nói chuyện này với mẹ nuôi.

Mẹ nuôi liếc tôi một cái, bảo: “Mày bớt lượn lờ trước mặt ổng đi.”

Không phải lỗi của ông ta, là lỗi của tôi.

Là do tôi lượn lờ trước mặt ông ta.

Từ đó trở đi, tôi về đến nhà là trốn ngay vào phòng mình, cài then lại.

Nhưng cái chốt cửa đó hỏng rồi, căn bản không cài chặt được.

**33**

Năm mười lăm tuổi, chuyện gì đến cũng phải đến.

Hôm đó mẹ nuôi đưa hai đứa em về nhà ngoại, trong nhà chỉ còn lại tôi và bố nuôi.

Tôi đang rửa bát dưới bếp, bố nuôi uống rượu say, lảo đảo bước vào.

“Hoan Dữ.”

Tôi không ngoảnh lại.

“Qua đây.”

Tay tôi run lên, suýt nữa đánh rơi cái bát.

Ông ta bước tới, ôm chầm lấy tôi từ phía sau.

Hơi rượu phả vào cổ tôi, buồn nôn đến mức tôi muốn nôn oẹ.

“Ông làm cái gì vậy!” Tôi giãy giụa.

Ông ta khỏe quá, tôi không sao thoát ra được.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng ông ta đổi khác, trở nên cực kỳ quái gở, “Để bố ôm một cái nào.”

“Ông không phải bố tôi!”

“Sao lại không phải? Nuôi mày mười lăm năm, ôm một cái thì đã sao?”

Bàn tay ông ta bắt đầu sờ soạng xuống dưới.

Tôi hét toáng lên, dùng cùi chỏ huých mạnh vào người ông ta.

Ông ta bị huých lùi lại một bước, tôi thừa cơ lao ra khỏi bếp, chạy thẳng ra cửa.

Ông ta đuổi theo, túm lấy tóc tôi, lôi tuệch tôi quay lại.

“Mày chạy đi đâu? Lão tử nuôi mày lớn ngần này, mày báo đáp lão tử thế này à?”

Tôi bị ông ta kéo lê trên mặt đất, da đầu đau nhói cũng không bằng nỗi sợ hãi trong tim.

Tôi biết ông ta định làm gì.

Trong làng từng xảy ra chuyện như vậy, cô gái kia sau đó đã nhảy sông tự vẫn.

Tôi tưởng rằng tôi cũng sẽ bỏ mạng vào ngày hôm đó.

Đúng lúc đó, cánh cửa bị đạp tung.

Kiều Úc đứng ngay ở ngoài cửa.

**34**

Tôi không biết cậu ấy làm sao biết nhà tôi, cũng không biết sao cậu ấy biết ngày hôm đó tôi gặp nguy hiểm.

Cậu ấy cứ thế xuất hiện.

Giống như người trong phim, từ trên trời rơi xuống.

“Thả cô ấy ra.” Cậu nói.

Bố nuôi nhìn cậu, một thiếu niên mười lăm tuổi, cao cao gầy gầy, trên khuôn mặt vẫn còn nét thiếu niên non nớt.

Bố nuôi cười gằn: “Mày là thằng ranh con nào?”

“Tôi nói lại lần nữa, thả cô ấy ra.”

Bố nuôi buông tóc tôi ra, bước về phía Kiều Úc.

“Ranh con, mày quản chuyện bao đồng lên tận đầu lão tử à?”

Kiều Úc không lùi bước, nhìn thẳng vào ông ta.

“Ông đụng vào cô ấy một cái, tôi báo cảnh sát. Ông đụng hai cái, tôi gọi người tới đánh ông. Ông đụng ba cái, tôi giết ông.”

Bố nuôi sững sờ.

Một đứa trẻ mười lăm tuổi, khi nói ra chữ “giết ông”, ánh mắt lạnh toát.

Cái lạnh đó, không phải là giả vờ.

Mà là cực kỳ nghiêm túc.

Bố nuôi chùn bước.

Ông ta vừa chửi thề vừa lùi lại, bảo “Con nít không biết điều”, bảo “Chỉ là đùa chút thôi”.

Kiều Úc không thèm đoái hoài đến ông ta, bước tới kéo tôi dậy.

“Đi.”

Cậu nắm lấy tay tôi, đi thẳng ra khỏi nhà họ Trần.

Tối hôm đó, cậu đưa tôi đến một nhà nghỉ nhỏ trên thị trấn, thuê một phòng.

“Tối nay cậu ngủ ở đây, ngày mai tớ đến đón cậu.”

“Kiều Úc.”

“Sao?”

“Cảm ơn cậu.”

Cậu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.

“Xin lỗi cậu, tớ đến muộn.”

Tôi lắc đầu.

Không muộn.

Vừa kịp lúc.

**35**

Từ đó về sau, ngày nào Kiều Úc cũng đến đón tôi tan học.

Bất kể mưa gió.

Bố nuôi không bao giờ dám đụng vào tôi nữa.

Vì Kiều Úc đã từng nói với ông ta một câu: “Chú ơi, cậu của cháu làm ở đồn công an. Chú có muốn vào đó ngồi chơi uống trà không?”

Bố nuôi không biết cậu của cậu có làm ở đồn công an thật hay không, nhưng ông ta không dám đánh cược.

Ông ta chỉ là chủ tiệm tạp hóa ở một thị trấn nhỏ, bản tính ức hiếp kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.

Với loại thiếu niên liều mạng như Kiều Úc, ông ta không dám dây dưa.

Cũng từ dạo đó, Kiều Úc bắt đầu mang đồ ăn cho tôi.

Bánh mì, sữa tươi, bánh quy, có những lúc là một chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi.

“Cậu ốm quá, ăn nhiều một chút.” cậu nói.

Tôi cắn miếng bánh bao, nước mắt rớt tõm vào nhân bánh.

Cậu cuống quýt: “Sao cậu lại khóc? Không ngon à?”

“Ngon lắm.”

“Ngon sao lại khóc?”

“Chưa từng có ai đối xử tốt với tớ như vậy.”

Cậu ấy khựng lại, rồi bật cười.

“Sau này sẽ có. Tớ sẽ luôn đối xử tốt với cậu.”

“Luôn luôn sao?”

“Luôn luôn.”

**36**

Năm mười sáu tuổi, mẹ nuôi định gả tôi cho một gã đàn ông ba mươi mấy tuổi, vợ chết, sống ở làng bên, để lấy năm mươi ngàn tệ (tầm 170 triệu VNĐ) tiền sính lễ.

Mẹ nuôi bảo: “Nuôi mày lớn ngần này, tốn bao nhiêu là tiền, mày phải trả nợ.”

Tôi nói tôi không gả.

Mẹ nuôi tát tôi một cái: “Không lấy thì cút ra khỏi nhà!”

Tôi vừa gom đồ đạc định đi, thì Kiều Úc đến.

Cậu ấy đứng giữa sân nhà họ Trần, tuyên bố thẳng với bố mẹ nuôi tôi: “Từ nay Hoan Dữ sẽ đến ở nhà cháu, không cần hai người phải lo nữa.”

Mẹ nuôi trừng mắt: “Mày là cái thá gì?”

Kiều Úc đáp: “Cháu là bạn trai cô ấy.”

Mẹ nuôi cười khẩy: “Mày chỉ là một thằng học sinh nghèo kiết xác, nuôi nổi nó không?”

Kiều Úc không cười, cực kỳ nghiêm túc nói: “Bây giờ cháu không nuôi nổi, nhưng sau này chắc chắn sẽ nuôi nổi. Cô ấy học giỏi, sẽ đỗ đại học. Đợi cô ấy tốt nghiệp, chúng cháu sẽ sống những ngày tháng tốt đẹp.”

Mẹ nuôi còn định cãi, Kiều Úc rút từ trong túi ra một xấp tiền, đặt lên bàn.

“Đây là hai ngàn tệ, coi như là tiền sinh hoạt phí nửa năm của cô ấy. Nửa năm nữa cô ấy đủ mười sáu tuổi, có thể đi làm thêm, không cần hai người phải lo.”

Tôi không biết cậu lấy đâu ra hai ngàn tệ.

Sau này tôi mới biết, đó là tiền cậu còng lưng bốc gạch ở công trường suốt kỳ nghỉ hè, hai tháng trời, sụt mất mười lăm cân.

Tôi nhìn đôi bàn tay của cậu, đầy rẫy vết chai sần và sẹo.

“Kiều Úc…”

“Đi thôi.” Cậu ấy kéo tôi, “Từ hôm nay, cậu đến ở với tớ.”

**37**

Gia đình Kiều Úc cũng chẳng khá giả gì.

Bố cậu làm thợ xây ở công trường, mẹ làm công nhân trong xưởng, dưới cậu còn một đứa em gái.

Nhưng họ đối xử với tôi rất tốt.

Dì Kiều bảo tôi ngủ chung phòng với em gái Kiều Úc.

Tôi từ chối, bảo tôi trải chiếu ngủ dưới sàn cũng được.

Dì Kiều nói: “Cháu là khách, sao lại để cháu ngủ dưới đất được?”

Tôi đáp: “Cháu không phải là khách.”

Dì Kiều ngớ người, rồi bật cười.

“Đúng rồi, cháu không phải khách. Cháu là người nhà.”

Người nhà.

Hai chữ này, tôi sống mười sáu năm trên đời mới lần đầu tiên được nghe thấy.

Đêm đó, tôi nằm trên giường của em gái Kiều Úc, khóc một trận rất lâu.

Không phải khóc vì tủi thân, mà khóc vì hạnh phúc.

Cuối cùng, tôi cũng có nhà rồi.

**38**

Năm mười tám tuổi, tôi và Kiều Úc chính thức ở bên nhau.

Không có lời tỏ tình hoa mỹ, không có hoa hay quà tặng.

Chỉ là buổi chiều hôm đó, cậu đưa tôi về nhà, dừng xe ở đầu làng, ngoái lại nhìn tôi.

Ánh chiều tà hắt lên khuôn mặt cậu, đôi mắt cậu sáng lấp lánh.

“Hoan Dữ, anh muốn bảo vệ em mãi mãi.”

Tôi đáp: “Vâng.”

Cậu mỉm cười, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh hoàng hôn.

Tôi ngồi sau xe đạp của cậu, vòng tay ôm eo anh, áp mặt vào lưng cậu.

Bờ lưng cậu thật rộng, thật ấm.

Gió lướt qua thoảng hương hoa tử đinh hương.

“Kiều Úc, anh ngửi thấy không? Hoa tử đinh hương đó.”

“Anh ngửi thấy rồi.”

“Thơm quá.”

“Đợi sau này chúng mình có nhà, anh sẽ trồng đầy hoa tử đinh hương trong sân.”

“Thật không?”

“Thật.”

Tôi cọ cọ vào lưng anh như một chú mèo con.

“Kiều Úc.”

“Ơi?”

“Anh sẽ mãi ở bên em chứ?”

“Sẽ.”

“Mãi mãi luôn á?”

“Mãi mãi luôn.”

**39**

Tôi mở bừng mắt, bên ngoài cửa sổ trời đã đen kịt.

Thị trấn Thanh Sơn chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng trong màn đêm.

Tôi lau nước mắt trên má, nổ máy xe.

Khi đi ngang qua nhà Kiều Úc, tôi dừng lại một chút.

Trong nhà vẫn còn sáng đèn, dì Kiều và chú Kiều chắc vẫn còn thức.

Tôi gõ cửa, đặt một chiếc túi chứa một cọc tiền và một bức thư trước hiên nhà, rồi nhanh chóng quay lại xe, vị trí xe đỗ vừa vặn góc khuất họ không nhìn thấy.

Chú Kiều bước ra thấy chiếc túi, kiểm tra bên trong, lấy tiền và bức thư ra xem. Sau khi đọc xong thư, chú nhìn ngó xung quanh, không thấy ai, liền vội vã gọi vợ rồi đi vào trong.

Tôi không bước xuống xe.

Không phải không muốn, mà là không dám.

Tôi sợ bước vào rồi, sẽ không nỡ rời đi.

Nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng ra từ trong sân, tôi cũng rơi nước mắt.

Chỉ cần hai người họ biết tôi đã từng đến, vậy là đủ rồi.

Bên trong là năm mươi vạn (khoảng 1.7 tỷ VNĐ), là tiền tiết kiệm bao năm qua của tôi, tôi gửi lại hết cho họ.

Xe tiếp tục lao đi, tiến lên đường cao tốc.

Ánh trăng treo lơ lửng phía trước, vừa tròn vừa sáng.

Tôi nhìn vầng trăng, khẽ nói: “Kiều Úc, anh từng nói sẽ luôn bảo vệ em.”

“Em tin anh.”

“Nên em sẽ sống thật tốt.”

“Sống thay cả phần anh.”

Vầng trăng không đáp lại, nhưng ánh trăng bàng bạc phủ đầy mặt đường, soi sáng đoạn đường phía trước.

Tôi đạp chân ga, lao về phía trước.

Không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.

**40**

Máy bay cất cánh, thành phố bên dưới nhỏ dần.

Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Sáu năm rồi, cuối cùng cũng có thể ra đi.

Ba tiếng sau, tôi kéo vali rời khỏi sân bay, bắt taxi đến ngôi làng đã liên hệ từ trước.

Trường học chỉ có vài dãy nhà cấp bốn, sân trường bằng đất nện, toàn trường vỏn vẹn ba giáo viên.

Thầy hiệu trưởng Vương dẫn tôi đi xem phòng ký túc: “Điều kiện hơi thiếu thốn, thiệt thòi cho cô rồi.”

“Không thiệt thòi ạ.” Tôi cười, “Còn tốt hơn hồi tôi còn nhỏ nhiều.”

Ngày khai giảng đầu tiên, tôi viết lên bảng đen hai chữ: Ước mơ.

“Các em học sinh, ước mơ của các em là gì?”

Đám trẻ lao xao tranh nhau nói. Một cô bé giơ tay: “Cô Lục ơi, ước mơ của cô là gì ạ?”

Tôi sững người một thoáng.

Ước mơ năm mười lăm tuổi là thoát khỏi nhà bố mẹ nuôi. Ước mơ năm mười sáu tuổi là được ở bên Kiều Úc. Ước mơ năm mười tám tuổi là báo thù cho anh. Còn bây giờ thì sao?

“Ước mơ của cô, là nhìn thấy các em thực hiện ước mơ của mình.”

Đám trẻ đồng loạt mỉm cười.

Ngày tháng dần trôi, tôi dạy cả Văn, Toán, tiếng Anh, cái gì cũng dạy.

Cuối tuần tôi lên huyện mua sách, đi ngang qua một bãi đất trống bèn dừng chân.

Khu đất rất rộng, tựa lưng vào núi xanh mặt hướng ra con suối nhỏ.

Tôi gọi điện cho Phó Diễn Chu: “Dùng số tiền còn lại, giúp tôi xây một ngôi trường ở đây.”

“Cô điên à?”

“Đây là ước mơ của Kiều Úc. Anh ấy muốn xây nhà, tôi sẽ giúp anh ấy xây.”

Phó Diễn Chu im lặng một hồi: “Được.”

Ngày trường học khởi công, tôi ghé tiệm hoa mua một túi hạt giống tử đinh hương, rải đều trên mảnh đất trống.

“Kiều Úc, đợi khi trường xây xong, hoa tử đinh hương cũng nở rồi.”

Cơn gió mơn man thổi, cuốn những hạt giống lấp vào trong đất.

Chúng sẽ bén rễ, nảy mầm, đơm hoa.

Cũng giống như tôi vậy.

Trên mảnh đất này, hồi sinh thêm một lần nữa.

Thay Kiều Úc, sống một cuộc đời thật trọn vẹn.

(Toàn văn kết thúc)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)