Chồng tôi vừa về đến nhà đã ném một tấm thẻ ngân hàng lên bàn.
“Rút trước 200 nghìn mình tiết kiệm được ra đi, rồi đưa chìa khóa xe cho anh.”
Tay tôi đang lau bàn khựng lại.
“Ý anh là sao?”
“Tuần sau em gái anh đính hôn. Là anh chị, chúng ta thay nó lo 880 nghìn tiền hồi môn.”
Giọng anh ta tỉnh bơ như thể đó là chuyện đương nhiên.
“Chiếc BMW của em, anh đã nhờ người bán rồi. Vừa đúng 800 nghìn. Số tiền dư ra coi như quỹ riêng cho em gái anh.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Chiếc xe đó là của hồi môn bố tôi cắn răng mua cho tôi trước khi cưới.
Từ sau khi ông mất, tôi còn chẳng nỡ lái.
Vậy mà không hề bàn bạc một câu, anh ta đã bán nó đi.
Hóa ra anh ta chưa từng nghĩ cho tương lai của chúng tôi.
Tôi đứng dậy, ném chiếc khăn lau bàn trong tay xuống.
“Được thôi.”
Anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn định đưa tay ôm vai tôi.
“Thế mới đúng chứ. Người một nhà cả mà…”
Tôi nghiêng người tránh khỏi cái chạm của anh ta, đi ra cửa lấy túi xách.
“Nhưng từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là người một nhà nữa.”
“Ly hôn. Chín giờ sáng mai, gặp ở cửa Cục Dân chính.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận