Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Của Kẻ Phế Vật
13.
Tôi mất hứng trở về.
Càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất.
Dứt khoát trùm chăn đi ngủ.
Nhưng thế nào cũng không ngủ được.
Không biết Bùi Dịch Nhượng đi đâu, đến nửa đêm vẫn chưa về.
Tôi không gọi điện hỏi.
Ai ngờ lúc này, điện thoại liên tiếp nhận được vài tin nhắn.
【Anh Bùi uống say rồi, anh ấy đang ở chỗ tôi, cô thật sự là vợ của anh Bùi sao? Vì sao anh Bùi uống say mà cô cũng không tới đón anh ấy?】
【Vốn dĩ chân anh ấy đã bất tiện rồi, sao cô có thể bỏ mặc anh ấy ở nơi tối om thế này!】
【Nếu tôi là vợ của anh Bùi, tôi nhất định sẽ không để anh ấy ở đây một mình đâu!】
Bình luận nổi lập tức kích động.
【Là nữ chính bảo bối của chúng ta! Wow! Cô ấy không liên lạc được với nam chính, kết quả lại tìm thấy nam chính ở quán bar, đây là duyên phận gì vậy!】
【Kích động quá! Nam chính say rồi! Cơ hội mập mờ tốt như vậy! Tối nay tình cảm của họ chắc chắn sẽ có bước đột phá lớn!】
【Nam chính của chúng ta cuối cùng cũng sắp thuộc về nữ chính rồi! Tuyệt quá!】
Tôi kéo khóe môi, trong lòng lạnh buốt.
Trả lời tin nhắn của nữ chính:
【Đã thích anh Bùi của cô như vậy, vậy tặng cho cô luôn đó.】
Nữ chính không trả lời nữa.
Nhưng bình luận nổi nói nữ chính đã đưa Bùi Dịch Nhượng về biệt thự rồi.
Về phần bọn họ sẽ làm gì.
Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, ngoài chuyện đó ra thì còn gì nữa.
Tôi cười lạnh trong lòng, trùm chăn tiếp tục ngủ, nhưng đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền tới động tĩnh.
Âm thanh quen thuộc của xe lăn vang lên.
Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị người đàn ông đẩy ra.
Tôi bất ngờ đối diện với đôi mắt đẫm nước mắt của anh.
14.
“Em thật sự không quan tâm tôi đến vậy sao? Cứ như thế đẩy tôi cho người phụ nữ khác sao?”
Bùi Dịch Nhượng khóc đến mức thở không ra hơi.
Tôi có chút ngơ ngác, theo bản năng nói:
“Chẳng phải anh thích người ta sao? Tôi đây là đang tác hợp cho hai người mà!”
“Tôi thích cô ta? Một người phụ nữ không rõ lai lịch? Sao tôi có thể thích cô ta được!”
Lần này đến bình luận nổi cũng ngây người.
【Hả? Nam chính không thích nữ chính sao? Nhưng vì sao còn lén đưa cô ấy tới biệt thự chứ?】
【Còn thỉnh thoảng chạy tới biệt thự thăm nữ chính nữa, đây chẳng phải có ý với nữ chính sao?】
【Mập mờ đến mức này rồi đó! Nam chính anh có muốn nghe thử mình đang nói cái gì không vậy?】
Đúng vậy, nếu như vậy còn không phải thích, thì rốt cuộc là gì?
Tinh thần Bùi Dịch Nhượng chấn động, cảm xúc dần bình tĩnh lại, mắt hơi sáng lên:
“Em vẫn quan tâm tôi đúng không? Em để ý mối quan hệ của tôi với người phụ nữ đó?”
“Ôn Vãn Tinh, vậy thì em thật sự hiểu lầm rồi!”
【Hiểu lầm cái gì chứ? Chuyện này sao có thể là hiểu lầm được!】
“Trước tiên, tối hôm đó người phụ nữ kia chính là cố ý đụng xe tôi, cô ta cố tình lao vào xe để tiếp cận tôi!”
“Vốn dĩ tôi không muốn để ý cô ta, tùy tiện đưa một khoản tiền cho cô ta rời đi, ai ngờ tôi phát hiện người phụ nữ này rất quen mắt!”
【Đương nhiên quen mắt rồi, cô ấy chính là người năm đó cứu anh mà!】
“Biết vì sao tôi thấy cô ta quen mắt không? Bởi vì tôi phát hiện cô ta chính là người ở hiện trường tai nạn năm đó đã cõng tôi đến bệnh viện!”
Bình luận nổi lúc này bùng nổ.
【Đúng rồi đúng rồi! Nam chính anh cũng nhận ra rồi mà! Còn muốn mạnh miệng không thừa nhận mình rung động với nữ chính sao?】
【Nữ chính vừa đẹp vừa lương thiện như vậy, là cứu rỗi cả đời anh đó! Anh dựa vào đâu lại không thích cô ấy!】
Nghe đến đây, trong lòng tôi nghẹn lại một hơi.
Đang định nói thật sự không có hứng thú nghe chuyện quen biết ban đầu của hai người.
Kết quả Bùi Dịch Nhượng lại ném cho tôi một quả bom:
“Nhưng tôi đâu có nhờ cô ta cứu, lúc đó tôi đã gọi điện liên lạc đội cứu hộ rồi, tôi chỉ cần nằm yên tại chỗ chờ cứu viện là có thể bình an vượt qua kiếp nạn này! Ai mà biết người phụ nữ không biết từ đâu xuất hiện đó, không nói hai lời nhất quyết muốn cứu tôi!”
“Cô ta bất chấp ý nguyện của tôi, mạnh mẽ kéo lê tôi, khiến tôi bị tổn thương lần hai, xương chân gãy diện rộng, dây thần kinh tọa ở thắt lưng hoại tử nhiều chỗ, làm tôi trở thành tàn phế!”
“Sau đó giả mù sa mưa đưa tôi tới bệnh viện, biết tôi báo cảnh sát bắt cô ta nên cuối cùng bỏ trốn mất dạng.”
“Em nói xem, tôi sẽ thích một người cố ý hại mình sao? Tôi trông giống loại người ngu ngốc lắm à?”