Chương 2 - Cuộc Hôn Nhân Bất Ngờ
6
Tôi nén giận, lau qua loa người rồi mặc quần áo ra lấy cuốn sổ tính toán với anh ta.
Trong sổ ghi rõ ràng, thu tiền mừng hơn 300 triệu, cỗ bàn ở quê bên nhà trai hơn 20 mâm, tính cả rượu chè thuốc lá thì kịch kim cũng không quá 100 triệu.
Mua cho tôi bộ trang sức vàng hết hơn 30 triệu.
Còn trang trí đám cưới chỉ là dựng rạp đơn sơ ở khách sạn, tốn được bao nhiêu?
Cho dù bố mẹ chồng vốn dĩ không có đồng tiền tiết kiệm nào, dùng toàn bộ tiền mừng để làm đám cưới thì ít nhất cũng phải dư ra hơn trăm triệu.
Giấy trắng mực đen rõ ràng thế này, tôi chỉ vào cuốn sổ hỏi Lục Dương:
“Anh nói cho tôi xem, tiền mừng đã tiêu vào đâu?”
Ánh mắt anh ta lẩn tránh:
“Thì bố mẹ cũng sửa sang lại cái nhà cũ một chút chứ, không thì làm đám hỷ trông nó khó coi…
Với lại mẹ mình sức khỏe yếu, trước đây chữa bệnh có nợ người ta một ít, nhân lúc có tiền thì trả cho người ta luôn…”
“Hà!” Tôi cười cay đắng:
“Ý là chúng mình làm đám cưới, bố mẹ anh chẳng tốn đồng nào mà còn lãi ra hơn trăm triệu?
Xong rồi khoản nợ ân tình 300 triệu của họ hàng sau này hai đứa mình phải gánh để đi trả dần?”
Lục Dương cũng cáu lên:
“Sao em cứ chi li tính toán thế hả? Chúng mình kết hôn chứ có phải làm ăn kinh doanh đâu?
Em đúng là thực dụng quá mức rồi đấy!”
Cơn giận bốc thẳng lên đầu, tôi hét đến lạc cả giọng:
“Bố mẹ anh làm chuyện đó thì không gọi là tính toán, tôi nói ra thì gọi là thực dụng?!
Anh tiêu chuẩn kép vừa thôi chứ!”
Anh ta mắt đỏ sọc nhìn chằm chằm tôi:
“Thế giờ em muốn thế nào? Tiền tiêu hết rồi, bố mẹ anh cũng chẳng còn đồng nào nữa, em định ép họ đi ch e c à?”
Tôi buồn bã lắc đầu:
“Dương ạ, từ đầu tôi đã không bảo là đòi tiền!
Tôi đã nói là tôi không nhận cuốn sổ này, không đi trả nợ ân tình thay bố mẹ anh.
Cái tổ ấm này của mình mới bắt đầu, tay trắng cũng được, nghèo cũng được, nhưng không thể mang nợ trên lưng được!
Anh mang cuốn sổ này về trả cho bố mẹ đi, sau này hiếu hỉ nhà anh để ông bà tự đi mà trả lễ.”
Anh ta thở dốc, đột ngột tự tát mạnh vào mặt mình một cái:
“Hoa ơi, là do nhà anh nghèo, là do anh vô dụng!
Anh xin em đấy, em đừng truy cứu nữa có được không?
Hôm nay cả nhà mắng anh, bảo anh có vợ là quên mẹ, chị gái anh khóc một trận suýt thì động thai…
Anh, anh thực sự sống không bằng ch e c ở giữa hai bên đây này!”
Anh ta ôm đầu ngồi thụp xuống đất, trông vô cùng
07
Tôi nói lý, anh nói tình.
Tôi phân tích sự thật, anh diễn cảnh đau khổ để trói buộc tôi.
Nhìn anh như vậy, tôi vừa không kìm được mà xót xa theo thói quen, vừa cảm thấy lòng mình chìm xuống đáy.
Xem ra anh đã quyết định đứng về phía bố mẹ, biết rõ họ đang tính toán gia đình nhỏ của chúng tôi và cả nhà tôi, nhưng vẫn nghĩ “nhà anh nghèo, nhà em bỏ thêm chút thì sao”, nghĩ rằng “đã rộng rãi khi làm đám cưới thì cứ rộng rãi đến cùng đi”.
Nhưng Lục Dương à, anh có từng nghĩ, sau khi kết hôn, hai chúng ta mới là một gia đình không?
Tôi đột nhiên nảy sinh ý định ly hôn.
Hơn mười năm yêu nhau, cãi nhau gay gắt nhất tôi cũng chưa từng nghĩ đến chia tay, vậy mà trong kỳ trăng mật lại muốn rời đi.
Tôi thấy rất mệt, bất lực hỏi:
“Mấy năm tới mấy em họ của anh đều sẽ kết hôn, tiền mừng thay bố mẹ anh đâu phải ít. Vậy chúng ta còn mua nhà không? Còn sinh con không?”
Anh lập tức ngẩng đầu, vội vàng cam đoan:
“Không cần lo! Họ còn chưa chắc đã cưới đâu. Hơn nữa năm nay anh định chuyển bộ phận, chuyển xong lương sẽ tăng nhiều, chuyện tiền bạc em đừng lo.”
Tôi cười lạnh trong lòng, toàn là vẽ bánh, chuyện chuyển bộ phận còn phải nhờ anh họ xa của tôi giúp.