Chương 3 - Cuộc Hẹn Hò Đầy Thăng Trầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đừng gọi tôi là dì.” Chu Lệ Hoa nâng tách trà lên, thổi thổi những cọng trà nổi trên mặt nước, thong thả uống một ngụm, “Cô chỉ hỏi cháu một chuyện.”

“Hôm nay cháu đến đây, là chủ ý của ai?”

Môi Lâm Tri Dư run run hai cái, không trả lời.

Nhưng ánh mắt cô ta lại liếc sang bên trái một cái ——

Một biểu cảm vi mô không kiểm soát được.

Theo bản năng đang tìm điện thoại.

Khả năng cao là phía sau có người đang điều khiển từ xa.

Chu Lệ Hoa đã thu hết chi tiết này vào trong mắt.

Bà không gặng hỏi thêm, chỉ đặt tách trà xuống, quay đầu nhìn Trịnh Quốc An.

Hai vợ chồng trao đổi ánh mắt.

Không một tiếng động.

Nhưng lượng thông tin truyền tải là cực lớn.

Trịnh Quốc An giơ tay lên, ra hiệu cho phục vụ đóng cửa phòng bao lại.

Sau đó ông nhìn Lâm Tri Dư, giọng không nặng nề, nhưng mỗi chữ đều mang theo sức nặng ngàn cân.

“Về đi.”

“Phía bố cháu, chú sẽ tự gọi điện.”

“Còn chuyện ngày hôm nay ——”

Ông dừng lại hai giây.

“Dừng lại ở đây.”

Lâm Tri Dư đứng yên tại chỗ, miệng há ra rồi ngậm lại, ngậm lại rồi há ra.

Cuối cùng, cô ta cắn chặt môi dưới, quay phắt người lại, dậm giày cao gót “lộp cộp” chạy vụt ra ngoài.

Khi gấu chiếc váy trắng quét qua bậc cửa, cô ta bị vấp một cái, lảo đảo hai bước.

Suýt nữa thì ngã sấp mặt.

Nhưng cô ta vẫn cắn răng không thèm ngoảnh đầu lại.

Cửa đóng lại.

Phòng bao lại trở về với sự tĩnh lặng.

Một kiểu tĩnh lặng đầy lộn xộn sau khi cơn bão quét qua.

Trịnh Quốc An là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đầu tiên.

Ông xoay người sang phía mẹ tôi, khẽ gật đầu tạ lỗi.

“Chị Tô, chuyện hôm nay… thực sự xin lỗi. Làm hai mẹ con giật mình rồi.”

Biểu cảm của mẹ tôi lúc này rất đặc sắc.

Bà muốn tỏ ra rụt rè khách sáo, nhưng khóe miệng thì không giấu nổi nụ cười.

Muốn nổi giận, nhưng lý trí lại bảo bà bây giờ nổi giận đã không còn cần thiết nữa.

Cuối cùng bà nặn ra một nụ cười cực kỳ bao dung và độ lượng.

“Không sao không sao, thanh niên mà, bồng bột một chút cũng là chuyện bình thường.”

Tôi lén đá chân bà dưới gầm bàn một cái.

Mẹ, đừng giả trân quá.

Chu Lệ Hoa quay sang nhìn tôi.

Bà đánh giá tôi từ trên xuống dưới mất vài giây.

Khác với ánh mắt dò xét lúc tôi mới bước vào cửa, lần này trong mắt bà đã có thêm một thứ gì đó khác.

“Tiểu Đường.” Đây là lần đầu tiên bà gọi tên tôi, “Cháu vào nhóm nghiên cứu của Giáo sư Triệu từ năm nào?”

“Dạ từ năm nhất thạc sĩ ạ.”

“Giáo sư Triệu… có dễ gần không?”

“Dạ thầy cũng tốt lắm ạ, chỉ là tính tình hơi nóng một chút, đi buồng bệnh mà thấy ai viết bệnh án ngoáy cẩu thả là sẽ gọi bác sĩ nội trú vào văn phòng mắng cho nửa tiếng đồng hồ.”

Khóe miệng Chu Lệ Hoa cuối cùng cũng giãn ra thành một nụ cười tự nhiên.

“Chuyện vừa rồi, làm khó cháu rồi. Đứa trẻ này… rất có bản lĩnh.”

Chữ “bản lĩnh” thốt ra từ miệng phu nhân trưởng phòng, trọng lượng không hề nhẹ.

Tôi mỉm cười, không bắt lời.

Cúi đầu tiếp tục ăn cá.

Rồi tôi cảm nhận được một ánh mắt.

Ngẩng đầu lên.

Trịnh Viễn Chu đang nhìn tôi.

Biểu cảm của anh rất phức tạp.

Không phải kiểu mặt sùng bái “Trời ơi em ngầu quá”.

Cũng không phải kiểu mặt áy náy “Xin lỗi vì để em chịu ủy khuất”.

Mà là ——

Một sự thẫn thờ không thể nói rõ thành lời, giống như vừa bị thứ gì đó đánh trúng.

Chóp tai anh.

Đỏ rồi.

Tôi giả vờ như không thấy.

Chấm một miếng cá vào nước xốt.

Trong triết lý nhân sinh của tôi, trai đẹp tuy đáng để thưởng thức, nhưng tuyệt đối không thiết thực bằng nước xốt chua ngọt của món cá quế chiên xù này.

Bữa tiệc tiếp tục trong một bầu không khí có phần vi diệu.

Phụ huynh hai bên lại nói dăm ba câu chuyện phiếm, nhưng chủ đề rõ ràng đã thoải mái hơn rất nhiều.

Chu Lệ Hoa thậm chí còn chủ động rót thêm trà cho mẹ tôi hai lần.

Ăn xong giải tán, lúc chia tay ở cửa thang máy, Trịnh Quốc An và mẹ tôi chào hỏi khách sáo vài câu, đại ý là “Chuyện hôm nay sẽ không tái diễn” và “Chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ tự giải quyết”.

Mẹ tôi cười đáp lời, khách sáo và giữ thể diện vô cùng.

Đợi nhà ba người họ Trịnh đi xa rồi, bà mới túm chặt lấy tôi.

Nụ cười trên mặt từ “hiền thục hiểu biết” lập tức chuyển mode sang “hiện nguyên hình”.

“Tô Đường!”

“Dạ?”

“Mày đỉnh quá đi mất!!!”

Bà dùng hai tay bám chặt vai tôi lắc lấy lắc để, lắc đến mức não tôi ong ong.

“Trời đất ơi! Sao trong tay mày lại có đúng bệnh án của con ranh đó! Vận may này cũng quá ảo đi!”

“Mẹ… Mẹ nhẹ tay chút… Não con sắp văng ra ngoài rồi…”

“Mày có thấy không! Cái mặt của con nhỏ Lâm gì gì đó ấy! Hahahaha! Trắng phát sáng luôn! Còn trắng hơn cả cái váy nó đang mặc!”

“Thấy rồi thấy rồi, con thấy hết mà…”

“Còn phu nhân trưởng phòng nữa! Ánh mắt bà ấy nhìn mày lúc cuối! Cái đó gọi là gì? Cái đó gọi là nhìn bằng con mắt khác! Gọi là lau mắt mà nhìn!”

Mẹ tôi kích động đi tới đi lui trước cửa thang máy.

Tôi tựa lưng vào tường, thở hắt ra một hơi.

“Mẹ, máy tính bảng đâu?”

“Hả?”

“Mẹ đã hứa với con rồi. Xem mắt xong là đưa.”

Động tác của mẹ tôi khựng lại.

Nhìn tôi chằm chằm mất ba giây.

Sau đó rút từ trong túi xách ra chiếc máy tính bảng mới tinh, đưa cho tôi.

“Cầm lấy.”

“Quá hời.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)