Chương 1 - Cuộc Hẹn Hò Đầy Thăng Trầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ tôi lấy một chiếc máy tính bảng đời mới nhất để hối lộ tôi đi xem mắt.

Đối tượng là con trai của trưởng phòng, nghe đồn cao 1m85, lương năm cả triệu tệ.

Tôi thầm nghĩ, đi thì đi, ăn ké một bữa ngon cũng chẳng thiệt.

Kết quả, miếng sườn còn chưa gặm xong, một người phụ nữ mặc váy trắng vừa khóc lóc vừa lao thẳng vào phòng bao.

“Viễn Chu ca ca, em mang thai con của anh rồi!”

Cả phòng hóa đá.

Mẹ tôi đánh rơi cả đũa.

Mặt phu nhân trưởng phòng đen hơn đít nồi.

Ánh mắt mọi người nhìn tôi lúc bấy giờ chỉ thiếu điều khắc hai chữ “đáng thương” lên trán.

Tôi từ tốn đặt miếng sườn xuống, lau miệng.

Tôi lục trong túi xách lấy ra một tờ giấy.

“Chị gái này, ca phẫu thuật tuần trước chị làm ở bệnh viện thực tập của bọn tôi là do chính tay giáo sư hướng dẫn của tôi mổ chính đấy.”

Tôi chỉ tay vào cái tên trên bệnh án, mỉm cười.

“Người đàn ông đó… hình như không phải anh này đâu nhỉ?”

Không khí trong phòng bao triệt để đóng băng.

**【Chương 1】**

Tôi tên là Tô Đường, đang học năm ba thạc sĩ Y khoa.

Chuyện hoang đường nhất mà tôi từng làm trong đời, chính là bị mẹ đẻ dùng một chiếc máy tính bảng lừa đi xem mắt.

“Tiểu Đường à, người ta là con trai một của trưởng phòng, làm ở cơ quan cấp tỉnh, có biên chế, có nhà có xe, lại còn đẹp trai nữa.”

Mẹ tôi, bà Tô Tuệ Lan, ngồi đối diện, vừa gắp thức ăn cho tôi vừa tẩy não.

“Mẹ, luận văn của con còn chưa viết xong.”

“Luận văn có gả cho con được không?”

“…Không được.”

“Thế thì đi thôi! Đi gặp một lần có mất cục thịt nào đâu.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng chưa bóc seal trong tay bà.

Đời mới nhất.

Bản cấu hình cao nhất.

Lại còn kèm cả bút.

Bàn tay tôi vô dụng run lên một cái.

“Đi xong là đưa con luôn?”

“Đưa tại trận.”

“Thành giao.”

Tô Đường tôi không phải loại người vì vật chất mà bán rẻ linh hồn.

Nhưng máy tính bảng thì ngoại lệ.

Địa điểm xem mắt được chốt ở một nhà hàng ẩm thực tư gia ngay trung tâm thành phố. Phòng bao VIP, nghe nói là do đích thân phu nhân trưởng phòng đặt.

Lúc tôi đến, mẹ tôi đã đứng đợi sẵn ở cửa.

Hôm nay bà cố tình mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc, tóc uốn không lệch một cọng, phấn nền trên mặt cạo ra chắc cũng được hai lạng.

“Sao mày lại ăn mặc thế này?” Bà đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

Tôi cúi đầu nhìn lại mình.

Áo phông trắng, quần jean, giày canvas.

Rất ổn mà.

“Mẹ. Con đi xem mắt chứ có phải đi thảm đỏ đâu.”

“Xem mắt chính là đi thảm đỏ đấy!” Bà túm lấy cánh tay tôi lôi vào trong, “Thôi bỏ đi, may mà cái nền nhan sắc của mày cũng tốt, nhìn tạm vậy.”

Cái cảm giác bị chính mẹ đẻ chê “nhìn tạm”, đại khái chính là buổi diễn tập trước khi bị xã hội vùi dập.

Cửa phòng bao vừa đẩy ra, bên trong đã có ba người ngồi sẵn.

Một người đàn ông trung niên, mặt chữ điền, khí chất trầm ổn, nhìn qua là biết kiểu người đã lăn lộn trong chốn quan trường nhiều năm.

trưởng phòng, Trịnh Quốc An.

Ngồi cạnh ông là một người phụ nữ uốn tóc gợn sóng to, đeo khuyên tai vàng, khóe miệng lúc nào cũng trực chờ nụ cười kiểu “để tôi xem cô thế nào”.

Phu nhân trưởng phòng, Chu Lệ Hoa.

Và người cuối cùng là người đàn ông ngồi đối diện.

Khoảng 1m85, mặc áo sơ mi màu xám đậm, xắn tay áo lên hai gấu.

Ngũ quan góc cạnh rõ ràng, xương mày cao, ánh mắt lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.

Trịnh Viễn Chu.

Chà.

Đẹp trai thật.

Nhưng cái kiểu đẹp trai này lại mang nồng nặc mùi “người lạ chớ lại gần”.

Chính là cái kiểu đi trên đường bạn sẽ ngắm thêm vài lần, nhưng tuyệt đối không bao giờ muốn nói chuyện cùng. Bởi vì trên người anh ta như viết chình ình bốn chữ: Đừng có phiền tôi.

Mẹ tôi là người nổ phát súng tấn công đầu tiên.

“Viễn Chu à, Tiểu Đường nhà cô đang học thạc sĩ ở Đại học Y, theo Giáo sư Triệu Kiến Quốc làm đề tài nghiên cứu, bận tối mắt tối mũi, hôm nay là cô phải lôi xềnh xệch mới chịu đến đấy.”

Ba chữ “Triệu Kiến Quốc” vừa thốt ra, lông mày của ông Trịnh Quốc An ngồi đối diện hơi nhướng lên.

“Giáo sư Triệu Kiến Quốc? Ở Bệnh viện Đa khoa tuyến tỉnh đó hả?”

“Đúng đúng đúng, chính là Giáo sư đó.”

Mẹ tôi cười tươi đến mức khóe miệng sắp kéo đến tận mang tai.

Ánh mắt ông Trịnh nhìn tôi rõ ràng đã thêm vài phần nghiêm túc.

“Là học trò của Giáo sư Triệu, vậy năng lực chuyên môn chắc chắn là rất xuất sắc rồi.”

Tôi chỉ cười lịch sự, không nói gì.

Vị thế của giáo sư Triệu trong ngành y thế nào, tôi tự hiểu rõ.

Nhưng tôi chưa bao giờ lấy danh tiếng của thầy ra để dát vàng lên mặt mình.

Chủ yếu là sợ làm mất mặt thầy.

Sau một hồi chào hỏi khách sáo, phục vụ bắt đầu dọn món.

Cá quế chiên xù xốt chua ngọt (Tùng thử quyết ngư), thịt viên xốt gạch cua, vịt muối và một phần cơm nướng nấm truffle đen nhìn thôi đã thấy đắt tiền.

Mắt tôi sáng rực lên.

Xem mắt mà, thành hay không tính sau, bữa cơm này không thể đến uổng phí được.

Tôi gắp một miếng thịt viên, vừa đưa vào miệng thì từ phía đối diện vang lên một giọng nói trầm thấp.

“Em tự nguyện đến đây à?”

Tôi ngẩng đầu.

Trịnh Viễn Chu nhìn tôi, biểu cảm không chút gợn sóng.

Tôi nhai nhai viên thịt trong miệng, nghiêm túc suy nghĩ mất nửa giây.

“Mẹ tôi dùng một cái máy tính bảng để đổi lấy.”

Anh ta sững người.

Sau đó khóe miệng cực kỳ nhẹ nhàng, nhếch lên một cái.

Chưa tới một giây.

Nhanh đến mức tôi suýt tưởng mình hoa mắt.

“Trùng hợp thật.” Anh ta nâng tách trà lên, “Bố tôi thì dùng tiền cọc một căn nhà để đổi lấy.”

Bốn mắt chúng tôi nhìn nhau.

Một sự đồng cảm vi diệu, cùng chung cảnh ngộ, lẳng lặng lan tỏa trong không khí.

Chà.

Hai kẻ xui xẻo bị bố mẹ bán đứng.

Bầu không khí trên bàn ăn dần trở nên thoải mái hơn.

Phụ huynh hai bên bắt đầu lời qua tiếng lại thăm dò gia cảnh, nói chuyện công việc, chuyện nhà cửa, quy hoạch tương lai.

Còn tôi và Trịnh Viễn Chu thì phần lớn thời gian đều cắm cúi ăn.

Thỉnh thoảng anh ta đưa cho tôi tờ giấy ăn, tôi thì xoay bàn kính để anh ta gắp đồ ăn cho tiện.

Yên tĩnh, nhưng không hề gượng gạo.

Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu xem mắt mà cứ thế này – bao ăn, không cần nói chuyện, đối phương lại còn đẹp trai – thì ngày nào tôi cũng đi được.

Mọi thứ đều đang diễn ra theo chiều hướng hết sức bình thường.

Cho đến khi cánh cửa phòng bị đẩy ra.

Nói chính xác hơn là bị tông cửa xông vào.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa gỗ bật mở sang hai bên, một cơn gió cuốn theo mùi nước hoa mùi hoa nhài rẻ tiền xộc thẳng vào trong.

Đôi đũa của tôi khựng lại giữa không trung.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt hướng về phía cửa.

Một người phụ nữ đang đứng đó.

Váy liền màu trắng, tóc xõa ngang vai, hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt từng hạt từng hạt lăn dài.

Đôi môi cô ta đang run rẩy.

Một tay cô ta bám vào khung cửa, tay kia ôm lấy bụng dưới.

Dùng hết sức bình sinh, vừa khóc vừa hét lên một câu:

“Viễn Chu ca ca ——”

“Em mang thai… con của anh rồi!”

Cả phòng bao chìm vào im lặng chết chóc.

Đôi đũa của mẹ tôi “cạch” một tiếng rớt xuống đĩa.

Tách trà trong tay bà Chu Lệ Hoa nghiêng đi, nước trà chảy lênh láng ra bàn.

Sắc mặt ông Trịnh Quốc An từ hồng hào chuyển sang xanh mét, cơ hàm bạnh ra cứng đờ như hai hòn đá.

Còn tôi, trong miệng vẫn ngậm nửa miếng thịt viên, chớp chớp mắt.

Không khí yên tĩnh đúng ba giây.

Rồi bùng nổ.

**【Chương 2】**

Bà Chu Lệ Hoa là người phản ứng lại đầu tiên.

Bà đứng phắt dậy, chiếc ghế trượt ra sau tạo thành một tiếng rít chói tai.

“Cô, cô là ai!”

Người phụ nữ mặc váy trắng không thèm để ý đến bà, hai hàng nước mắt ròng ròng, lảo đảo vài bước đi về phía Trịnh Viễn Chu.

“Viễn Chu ca ca, anh không thể bỏ mặc em được, chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ… anh đã hứa với em rồi mà…”

Giọng cô ta vừa mềm vừa êm, mang theo một sự tủi thân đặc quánh, khóc như hoa lê đẫm mưa.

Nói thật, nếu chỉ chấm điểm diễn xuất, tôi cho 8 điểm.

Ít ra còn diễn giỏi hơn nữ chính trong bộ phim thần tượng tôi xem tuần trước.

Sắc mặt Trịnh Viễn Chu đã thay đổi ngay từ khoảnh khắc cô ta đẩy cửa bước vào.

Không phải kiểu biến sắc của người chột dạ.

Mà là kiểu biến sắc cau mày, thái dương giật giật, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét tột độ.

“Lâm Tri Dư.” Giọng anh lạnh ngắt, “Cô đang làm cái gì vậy?”

Lâm Tri Dư.

Tôi âm thầm ghi nhớ cái tên này.

Lâm Tri Dư không trả lời, ngược lại quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt cô ta dừng trên người tôi đúng hai giây, sau đó mếu máo, khóc to hơn.

“Vậy ra… cô chính là người muốn thay thế vị trí của tôi?”

Miếng thịt viên trong miệng tôi vẫn chưa kịp nuốt.

Tôi cố gắng nhai thêm vài cái, nuốt ực xuống.

Rút một tờ giấy ăn lau khóe miệng.

“Chị là ai thế?”

Tiếng khóc của Lâm Tri Dư khựng lại.

Rõ ràng là cô ta không lường trước được phản ứng này của tôi.

Cô ta chắc hẳn đã chuẩn bị sẵn mấy loại kịch bản: tôi sẽ hét lên, tôi sẽ phẫn nộ, tôi sẽ đập bàn chất vấn Trịnh Viễn Chu.

Nhưng duy nhất không có kịch bản tôi ngơ ngác hỏi “Chị là ai”.

Bà Chu Lệ Hoa lúc này tức đến mức mặt mũi méo xệch, quay sang lườm Trịnh Viễn Chu.

“Viễn Chu! Chuyện này rốt cuộc là sao? Con giải thích rõ ràng cho mẹ!”

Ông Trịnh Quốc An không nói một lời, nhưng các khớp ngón tay nắm đũa đã trắng bệch.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, mặt mày tái mét, môi mím thành một đường thẳng, một tay lén nắm chặt lấy cổ tay tôi.

Cái lực tay đó, suýt bóp nát xương tay tôi.

Ý tứ rất rõ ràng: Đừng vội, có mẹ lo.

Bầu không khí trên bàn ăn giảm xuống điểm đóng băng.

Trịnh Viễn Chu đứng dậy, đè giọng rất thấp.

“Lâm Tri Dư, cô ra ngoài.”

“Em không ra!” Lâm Tri Dư túm lấy ống tay áo anh, nước mắt giàn giụa, “Dựa vào đâu mà anh nói ra là ra! Những lời anh từng nói với em, anh quên hết rồi sao? Chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, anh từng nói sẽ chăm sóc em cả đời…”

“Đó là lúc tôi sáu tuổi.”

“Thế thì cũng là nói rồi!”

Khóe miệng Trịnh Viễn Chu giật giật.

Còn tôi suýt thì phì cười.

Sáu tuổi.

Trời đất ơi.

Lời hứa từ năm sáu tuổi cũng bị đào lên đòi nợ, món nợ này còn gắt hơn cả nợ vay vốn sinh viên nữa!

Nhưng Lâm Tri Dư rõ ràng không định cho bất kỳ ai lối thoát.

Cô ta rút từ trong túi xách ra một tờ giấy, đập “bạch” lên bàn.

“Que thử thai, giấy xét nghiệm, em làm hết rồi! Nếu không tin thì…” Cô ta đẩy tờ giấy về phía bà Chu Lệ Hoa, “Đây là giấy siêu âm thai do bệnh viện cấp, được bốn tuần rồi!”

Chu Lệ Hoa cúi đầu nhìn tờ giấy đó, sắc mặt thay đổi liên tục.

Sau đó bà từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Trịnh Viễn Chu lúc này đã mang theo sát khí.

“Trịnh Viễn Chu. Quỳ xuống cho mẹ.”

Cả phòng bao im phăng phắc.

Tầm nhìn của tất cả mọi người đều lia qua lia lại giữa Trịnh Viễn Chu và Lâm Tri Dư, không một ai thèm nhìn tôi.

Hoặc có thể nói là ——

Bọn họ không dám nhìn tôi.

Bởi vì trong mắt mọi người lúc này, cục diện đã quá rõ ràng.

Tôi chính là đối tượng xem mắt bị lừa đến đây làm kẻ xui xẻo.

Là một trò cười.

Là vật hy sinh trong câu chuyện tình yêu đầy ngang trái của người khác.

Là một người thừa.

Lực tay mẹ nắm cổ tay tôi lại siết mạnh thêm vài phần, bà hít một hơi thật sâu, đã chuẩn bị đứng dậy dắt tôi về.

Nhưng tôi không nhúc nhích.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Tri Dư.

Nhìn giọt nước mắt nơi khóe mắt cô ta, nhìn khóe môi hơi nhếch lên của cô ta ——

Cái góc độ đó chỉ có ngồi ở vị trí của tôi mới nhìn thấy được.

Đó không phải là độ cong của người đang khóc.

Đó là độ cong của người đang cười thầm.

Tôi lại đưa mắt nhìn tờ giấy “kết quả khám thai” bị đập trên bàn.

Sau đó, tôi khẽ nhướng mày.

Hừm.

Nhìn quen quen.

Cực kỳ quen.

Vì cái tiêu đề của tờ báo cáo này: “Bệnh viện Đa khoa tuyến tỉnh” —— chính là nơi ngày nào đi làm tôi cũng nhìn thấy.

Và định dạng cùng với con dấu trên đó ——

Có một chỗ không đúng.

Vị trí của con dấu khoa bị lệch rồi.

Giấy khám chuẩn của bệnh viện bọn tôi, con dấu khoa phải đóng ngay phía trên chữ ký bác sĩ ở góc dưới cùng bên phải.

Còn tờ của cô ta, con dấu lại nằm tuốt bên trái.

Giả.

Tôi từ từ cầm tờ giấy ăn trên bàn lên, lau sạch mấy ngón tay.

Sau đó cúi xuống, lôi ra một tập tài liệu từ cái túi tote vải canvas cũ kỹ đặt cạnh ghế.

Trong đó đựng tư liệu tổng hợp bệnh án mà tuần này tôi phải nộp cho giáo sư hướng dẫn.

Tôi lật từng trang, lật đến đoạn giữa, ngón tay dừng lại.

Tôi rút tờ giấy đó ra.

Ngẩng đầu lên.

Lâm Tri Dư vẫn đang khóc lóc.

“Viễn Chu ca ca, anh nói gì đi chứ ——”

“Chị Lâm Tôi lên tiếng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)