Chương 6 - Cuộc Hẹn Định Mệnh Với Tổng Giám Đốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

12

Sau này, tôi và Ứng Gia Văn trò chuyện riêng với nhau ngày càng nhiều hơn.

Có lúc nói về chuyên môn, có lúc tán gẫu chuyện ăn uống vui chơi.

Tóm lại, mỗi ngày nói chuyện chừng một hai tiếng là chuyện bình thường.

Một tối nọ, Ứng Gia Văn gửi tôi một đoạn video — là Ôn Nhu và mèo con đang cọ cọ vào nhau, thân thiết vô cùng.

Mới vài ngày ngắn ngủi, vậy mà Ôn Nhu và mèo con đã sống hòa thuận như thế.

Một mèo một chó ở cùng một ổ, không đánh nhau, thậm chí còn tình cảm nằm sát bên nhau.

Tôi: “Sếp à, anh tìm bạn đời cho Ôn Nhu rồi đó!”

Ứng Gia Văn: “Tức ghê! Tôi còn độc thân đây này!”

Tôi vào thư viện sticker, tìm ngay một cái “ếch cô đơn” gửi cho anh.

Ứng Gia Văn trả lời bằng một chuỗi dấu chấm lửng…

Lúc đang trò chuyện với Ứng Gia Văn, tôi đang xem phim, liền gửi cho anh một đường link chia sẻ cùng xem.

“Tôi đang xem phim, mới bắt đầu thôi, anh có muốn coi cùng không?”

Không lâu sau, Ứng Gia Văn nhấn vào đường link.

Thế là, tôi với anh, mỗi người một nơi, nhưng lại cùng xem hết một bộ phim.

Sau khi phim kết thúc, Ứng Gia Văn nhắn tin cho tôi:

“Tiểu Tuyết, cô đang độc thân à?”

Vì từng có chuyện nói xạo trong buổi xem mắt, lần này tôi không dám chém gió, thành thật trả lời: “Độc… độc thân!”

Chưa đến một giây sau, cái sticker “ếch cô đơn” lại bay về phía tôi.

Lần này, tới lượt tôi gửi lại một chuỗi dấu chấm lửng.

Dần dần, tôi và Ứng Gia Văn càng ngày càng nói chuyện nhiều hơn.

Điều đáng sợ nhất là… tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện ấy.

Dù chỉ là một sticker ngớ ngẩn thôi, tôi cũng cười toe toét như được mùa.

Tôi cảm thấy mình tiêu thật rồi, liền gửi tin nhắn cho bạn thân: “Mẹ ơi, hình như tui bị cảm nắng rồi.”

Bạn thân: “Ai vậy? Nói nghe coi!”

Tôi gõ gõ vài chữ, định gõ tên “Ứng Gia Văn”, nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy sợ đó chỉ là cơn say nắng nhất thời.

Cuối cùng không gửi tên đi, đổi thành: “Chắc là nhất thời bị ảo tưởng đó, coi như tui chưa nói gì nhé!”

Bạn thân gửi lại sticker khóc ròng: “Đừng vậy mà, tui là con cún hóng chuyện, nói đi!”

Ngay lúc tôi còn đang phân vân có nên kể ra chuyện động lòng này không, thì Ứng Gia Văn lại tìm tôi.

“Tôi phải ở bên A thêm hai ngày nữa!”

Ngày mai là ngày cuối cùng tôi công tác tại đây rồi.

Trong lòng tôi bỗng có chút hụt hẫng.

Sau này về lại công ty, chẳng lẽ không được ăn bánh tuyết hoa anh làm nữa, cũng không còn được trò chuyện với anh mỗi ngày?

Tôi lập tức thấy buồn bực, liền hỏi: “Sếp, sau này về công ty… còn bánh tuyết hoa không?”

Anh trả lời: “Sáng thứ Hai, mang sẵn bữa sáng tới.”

13

Sáng thứ Hai, tôi mua đồ ăn sáng, đến công ty từ rất sớm.

Chúng tôi chạm mặt trong thang máy, lặng lẽ trao đổi, rồi mỗi người về phòng làm việc riêng.

Dần dà, chuyện đó trở thành bí mật nhỏ giữa tôi và Ứng Gia Văn.

Lá gan tôi cũng lớn hơn, bắt đầu “đặt món”: “Sếp, anh biết làm bánh tuyết lạnh không?”

Hôm sau, đúng như mong muốn, tôi nhận được một phần bánh tuyết lạnh vị xoài từ tay anh.

Tôi hí hửng vào phòng trà ăn bánh, vừa cầm muỗng lên thì có người bước vào.

Là hai nhân viên nữ phòng hành chính, vừa đi vừa tám chuyện.

“Hôm nay chủ tịch đến công ty rồi, còn mang theo một cô gái xinh đẹp tới gặp Tổng giám đốc Ứng nữa. Nhìn thế kia thì chắc chắn là vợ tương lai rồi!”

Chủ tịch là cha của Ứng Gia Văn.

Nghe tới ba chữ “vợ tương lai”, tôi ngẩng đầu lên.

Một cô gái hỏi: “Thật hả? Cô ta đẹp không?”

Người kia đáp: “Đẹp khỏi nói luôn! Là quán quân một cuộc thi sắc đẹp, gia thế còn môn đăng hộ đối với Tổng giám đốc Ứng nữa, đúng là số hưởng!”

……

Nghe xong mớ chuyện đó, miếng bánh tuyết lạnh trước mặt tôi bỗng dưng… mặn chát.

Cả ngày hôm đó, tôi chẳng tập trung nổi vào công việc, cứ chạy ra phòng trà như thể tìm được nơi nghe tin nóng.

Không bao lâu sau, tôi đã nghe loáng thoáng được tên của cô gái kia từ những cuộc tán gẫu của các thư ký.

Cô gái họ Hứa, hiện là một nhà thiết kế thời trang khá có tiếng.

Ngoài ra, tối nay cha của Ứng Gia Văn đã đặt bàn tám người ở một nhà hàng, mở tiệc mời cô Hứa.

Nghe nói, Ứng Gia Văn cũng sẽ tham dự.

Buổi tối tan làm, Ứng Gia Văn không còn như mọi khi nhắn tin nói chuyện với tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào avatar không có số đỏ thông báo tin nhắn, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Đến tận khuya, tôi mới nhận được tin nhắn từ Ứng Gia Văn.

“Mai tôi không đến công ty, cô không cần mang bữa sáng.”

Thói quen là một thứ rất đáng sợ.

Sáng nay khi mua đồ ăn sáng, tôi vẫn vô thức mua hai phần.

Đến khi nhìn thấy dòng chữ thanh toán thành công và số tiền hiện lên, tôi mới nhớ đến lời của Ứng Gia Văn.

Tôi xách túi đồ ăn sáng quay lại tòa nhà văn phòng, ở lối vào, bất ngờ gặp trợ lý Lý.

Anh ấy đang cầm một hộp cơm màu hồng — màu hồng chói lọi như vậy, thật sự không hỏi cũng khó.

“Tay nghề người yêu anh đấy à, trợ lý Lý?” Tôi đùa.

Trợ lý Lý khoát tay: “Tôi nào có phúc phần đó,” anh chỉ lên trời, “là Hứa tiểu thư tự tay làm cho người ở trên kia đó.”

Là làm cho Ứng Gia Văn sao?

Tôi hỏi: “Sếp đang ở công ty à?”

Trợ lý Lý gật đầu: “Đang trong văn phòng.”

Khóe môi tôi khẽ giật — tối qua không phải anh còn bảo không đến công ty nữa sao?

Tôi chẳng còn tâm trạng nói chuyện với trợ lý Lý, liền đưa túi đồ ăn: “Quán ăn sáng hôm nay có chương trình mua một tặng một, tôi ăn không hết, tặng anh một phần.”

Tặng xong, tôi lên thang máy trở về văn phòng của mình.

Đứng trong phòng trà, tôi một hơi uống cạn ly nước.

Ngay cả khi đặt ly xuống bàn, cảm giác bực bội trong lòng tôi vẫn chưa nguôi.

Cũng chính khoảnh khắc đó, tôi mới nhìn rõ lòng mình.

Tôi để tâm đến Ứng Gia Văn. Không phải nhất thời xúc động, mà là thật sự quan tâm.

Nhưng, có vẻ như Ứng Gia Văn đã chọn rút lui — anh chọn bữa sáng của cô Hứa rồi.

Người trưởng thành mà, quan trọng là biết rút lui trong yên lặng. Huống chi tôi và anh còn làm chung một công ty, ngẩng đầu cúi đầu đều sẽ gặp nhau.

Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng chat.

“Giám đốc Ứng, từ mai anh không cần làm bánh tuyết hoa cho tôi nữa.”

Ứng Gia Văn: “?”

Tôi trả lời: “Không muốn ăn nữa.”

Nhắn xong, tôi bấm vào biểu tượng cài đặt góc phải trên cùng của cuộc trò chuyện.

Trước đây, tôi đặt biệt danh cho Ứng Gia Văn là “Sếp Ứng”. Bây giờ, tôi đổi thành “Ứng Gia Văn”.

Sau đó, tôi còn hủy ghim trò chuyện.

Tôi nhìn cái tên ấy trên màn hình, ba giây sau, lại sửa tiếp thành: “Dù chết cũng không được liên lạc nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)