Chương 2 - Cuộc Hẹn Định Mệnh Từ Mẹ
Thực ra công việc của Tiền Bân Bân rất tốt, là bác sĩ tâm lý của trường thể thao thiếu niên, ngoài những lúc thỉnh thoảng đi thi đấu cùng đội phải đi công tác ra thì thời gian còn lại rất thảnh thơi.
Dì Cố cười lớn: [Chứ còn vì cái gì nữa? Đương nhiên là vì những đối tượng xem mắt chất lượng cao như con và thằng Tiền, làm gì có chuyện lọt ra ngoài thị trường đâu chứ~]
[Con không biết đấy thôi, mẹ con vừa thả gió tiếng ra là muốn sắp xếp cho con đi xem mắt, đám người trong trường chúng ta có con cháu chưa kết hôn, đứa nào đứa nấy xếp hàng đăng ký sạch.]
[Nhà dì không có đứa cháu nào vừa độ tuổi cả, dì nghĩ tới nghĩ lui thấy chỉ có mỗi thằng Tiền là nhìn được.]
Rốt cuộc thì cái loại “được” ở chỗ nào mà đến cả mẹ ruột của người yêu cũ cũng vương vấn mãi không quên, còn phải nhiệt tình mai mối cho cơ chứ?
Tôi không nhịn được thốt lên hỏi.
Dì Cố cười ha hả: [Con gái dì từng yêu bốn người, chỉ có duy nhất thằng Tiền là lúc chia tay không bắt con gái dì phải trả lại tiền…]
À thì… thế thì đúng là quá được rồi còn gì.
5
Tôi còn đang chấn động, thì ở đối diện, dì Cố và mẹ của Tiền Bân Bân đã bắt đầu ngồi túm năm tụm ba bu chuyện (bát quái) rồi——
[Ba người bạn trai trước của con gái tôi ấy hả, đứa nào đứa nấy hãm như có độc!]
[Đứa đầu tiên thích kiểu “góp ít thành nhiều”, hở ra là chuyển khoản cho con gái tôi mấy đồng lì xì kiểu 0.52 hay 0.99 tệ, kết quả lần nào cũng khoe là đã lì xì cho con gái tôi rồi, đến lúc hẹn hò thì bắt con gái tôi mời cơm!]
[Qua lại vài lần, con gái tôi bảo đàn ông thế này không hợp, kết quả cái tên đó lại in hẳn 13 trang giấy A4! Bắt con gái tôi phải trả lại sạch sẽ tiền chi phí mấy buổi hẹn hò đó…]
[Tôi cầm xem thử, mẹ kiếp! Đến tiền đi về bằng tàu điện ngầm, tiền thuê xe đạp chia sẻ, cả tiền thiệt hại do tối không được tăng ca mà tính vào hóa đơn luôn!]
Dì Lý – tức là mẹ của Tiền Bân Bân – nghe xong dựng cả tóc gáy.
[Nó không sợ chuyện này truyền ra ngoài, sau này chẳng ai dám yêu đương với nó nữa à?]
Dì Cố cười ha hả: [Đừng nói là yêu đương, tôi kể chuyện này cho bà mối nghe, nghe nói bây giờ đến mấy bà mai ở địa phương còn chẳng thèm giới thiệu đối tượng cho nó nữa kìa.]
[Cái cái gã đó dạo trước còn dùng số lạ nhắn tin cho con gái tôi, bảo nó sẵn sàng trả lại tổng cộng 173 tệ 9 xu 5 ly mà con gái tôi trả cho hắn, rồi bảo con gái tôi tiếp tục yêu đương với hắn…]
Tôi và Tiền Bân Bân ngồi bên cạnh nghe mà há hốc mồm trợn trừng mắt.
Dì Lý lẩm bẩm: [Nghe xong mà tôi chỉ muốn đi mua hai cân gạo nếp về cúng giải vía…]
6
Dì Cố cắn mạnh một miếng bánh ngọt, tiếp tục bu chuyện về người bạn trai thứ hai của con gái mình:
[Cái gã này còn thú vị hơn nữa, có sự chiếm hữu cực kỳ bệnh hoạn với tiền của nhà người khác!]
[Lần đầu tiên đến nhà chơi, vừa bước vào đã chỉ thẳng vào phòng khách biệt thự nhà tôi, bảo phòng khách làm rộng thế này làm gì phí phạm ra, gợi ý nhà tôi chặn phòng khách lại, phần không gian thông tầng ở giữa dùng bê tông cốt thép đổ đầy vào, thế là thành ra hai tầng trên dưới, sau này để bố mẹ hắn đến ở.]
Tôi thực sự không nhịn được nữa, mở miệng hỏi vặn lại: [Bố mẹ anh ta tại sao lại phải ở nhà bác?]
Dì Cố cười lạnh: [Người ta bảo phòng khách lớn tốn tiền, ngăn ra hai tầng cho bố mẹ hắn ở, như vậy nhà của bố mẹ hắn có thể đem cho thuê, mỗi tháng kiếm thêm ba nghìn tiền nhà, vừa khéo để bố mẹ hắn dưỡng già.]
I bỗng thấy Tiền Bân Bân thuận mắt hơn hẳn một chút.
Ít nhất thì anh ấy không vừa gặp mặt đã nhắm vào phòng khách nhà tôi.
7
Buổi xem mắt đầu tiên giữa tôi và Tiền Bân Bân kéo dài trọn vẹn ba tiếng đồng hồ!
Tôi không hề thấy chán tẻ nhạt chút nào, thậm chí còn cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, giữa chừng muốn đi vệ sinh cũng không dám lỡ mất dù chỉ một giây.
Sợ lỡ mất mấy câu bát quái mà dì Cố và dì Lý đang buôn với nhau.
Ăn xong, Tiền Bân Bân tranh phần trả tiền hóa đơn, tôi thấy ngại quá nên lôi điện thoại ra định gọi xe hộ họ.
Dì Lý nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ: [Gọi xe cái gì? Thằng nhóc này hẹn cháu đi xem mắt, ăn cơm xong mà không đưa cháu về nhà cho đàng hoàng thì còn ra thể thống gì nữa?]
Tôi ngợ ngác: “Xem mắt xong chẳng phải là mỗi người tự về nhà nấy sao ạ?”
Dì Lý thở dài: [Bây giờ thì tôi hiểu tại sao mấy cô gái trẻ bây giờ chẳng muốn đi xem mắt nữa rồi…]
Dì Cố cũng hùa theo gật đầu: [Đúng thế, thời trẻ bọn tôi ấy hả, con trai hẹn con gái nhà người ta đi xem mắt, đứa nào chẳng đi mượn bằng được một chiếc xe đạp, xem phim xong rồi lại ngoan ngoãn đưa người ta về tận nhà?]
Dì Lý bĩu môi khinh bỉ: [Chứ sao nữa! Đâu ra cái kiểu xem mắt xong vứt con gái người ta ở đấy rồi tự mình chuồn về một mình? Thật sự làm thế, về nhà thể nào cũng bị bố mẹ đánh cho một trận tơi bời!]
[Cái xương sống của cả nhà e là bị các bà mối trong mười dặm tám thôn chọc thủng lỗ chỗ từ lâu rồi ấy chứ.]
Nói xong, hai vị dì nhìn tôi bằng ánh mắt đầy đồng cảm, đồng thanh vang lên: [Nhạc Dao này, con gái thời các cháu khổ quá chừng…]
Tôi suýt khóc ròng: Không khổ, là mệnh khổ mới đúng o(╥﹏╥)o
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng