Chương 14 - Cuộc Gọi Vô Hình
Tôi đứng trên lầu, lạnh lùng nhìn ông ta.
Nhìn người đàn ông vì em trai mà có thể vứt bỏ tất thảy mọi thứ này.
Tôi rút điện thoại ra, gọi cho Lý Vãn.
“Lý Vãn, có một chuyện, có lẽ cần em giúp.”
Tôi nói khẽ vào điện thoại kế hoạch của mình.
Đầu dây bên kia, Lý Vãn im lặng một lát.
Sau đó, cô bé đáp lại bằng một giọng điệu vô cùng kiên định: “Được, em đến ngay.”
Tôi cúp máy, đi xuống lầu.
Xuyên qua đám đông, tôi bước đến trước mặt Giang Vệ Quốc.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt vẩn đục của ông ta lóe lên một tia sáng, cùng với một tia áy náy khó nhận ra.
“Giang Thành…”
Tôi không quan tâm ông ta.
Tôi chỉ đứng đó, yên lặng chờ đợi.
Ánh đèn flash xung quanh chớp nháy càng lúc càng dày đặc.
Tất cả mọi người đều đang chờ xem, vở kịch đối đầu giữa hai bố con này sẽ kết thúc ra sao.
Khoảng hai mươi phút sau.
Một cô gái gầy gò, đẩy một chiếc xe lăn, xuất hiện ở cổng lớn công ty.
Trên xe lăn là một người đàn ông quấn đầy băng gạc.
Là Lý Vãn, và bố của cô bé, Lý Thiết.
**09**
Sự xuất hiện của Lý Vãn giống như ném một tảng đá khổng lồ xuống mặt hồ đang phẳng lặng.
Ánh mắt của tất cả mọi người, chớp mắt liền chuyển từ hai bố con tôi sang hai bố con cô bé.
Đầu và cánh tay của Lý Thiết quấn băng gạc trắng toát, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, trông cực kỳ yếu ớt.
Nhưng ánh mắt của chú ấy, lại rất sáng.
Đó là ánh mắt của người vừa thoát chết trong gang tấc, pha lẫn đau đớn và phẫn nộ.
Lý Vãn đẩy xe lăn, rẽ qua đám đông, đi thẳng đến trước mặt chúng tôi.
Cô bé dừng lại, mắt đỏ hoe, nhìn Giang Vệ Quốc đang ngồi dưới đất.
Giọng cô bé không lớn, nhưng truyền rõ ràng đến tai từng người.
“Bác ơi, bác còn nhận ra người này không?”
Lý Vãn chỉ vào người bố trên xe lăn.
Giang Vệ Quốc ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn Lý Thiết, ánh mắt đầy vẻ bối rối.
Đương nhiên ông ta không nhận ra.
Trong mắt ông ta, người bị tông trúng chỉ là một “phiền phức” cần dùng tiền, dùng tương lai của con trai mình để giải quyết.
Chứ không phải là một con người bằng xương bằng thịt, một trụ cột của cả gia đình.
Nước mắt Lý Vãn tuôn rơi.
“Bố cháu tên là Lý Thiết, là một công nhân xây dựng.”
“Tối hôm đó, bố cháu vừa tan ca làm thêm, đạp xe điện về nhà, định mua cho đứa con gái ngày mai thi đại học một chiếc bánh kem mà nó thích ăn nhất.”
“Rồi sau đó, bố cháu bị một chiếc xe BMW do một kẻ uống rượu say lái tông bay ra ngoài.”
“Tài xế gây tai nạn, chính là em trai ruột của bác, Giang Vệ Quân.”
Đám đông vang lên những tiếng hít sâu.
Những người trước đó còn chỉ trỏ bàn tán về tôi, vẻ mặt bắt đầu thay đổi, bán tín bán nghi.
Lý Vãn không dừng lại, cô bé quay sang tôi, giọng chứa đầy sự bi phẫn.
“Còn bố của anh Giang Thành đây, người bác này của cháu.”
“Sau khi em trai mình gây tai nạn, việc đầu tiên ông ấy nghĩ đến không phải là cứu người, không phải là báo cảnh sát.”
“Mà là gọi điện thoại cho con trai ruột của mình, bắt anh ấy đến gánh tội thay!”
“Ông ấy thậm chí còn lấy việc nhảy lầu tự tử ra để đe dọa con trai, ép anh ấy đi ngồi tù thay cho cái tên hung thủ say xỉn kia!”
“Uỳnh” một tiếng.
Đám đông nổ tung.
“Cái gì? Còn có chuyện này nữa sao?”
“Ép con trai đi nhận tội thay? Đây là bố đẻ đấy à?”
“Trời đất ơi, cốt truyện quay xe gắt quá!”
Những lời chửi rủa tôi trên mạng lúc trước, ngay lúc này bỗng trở nên vô cùng nực cười.
Giang Vệ Quốc ngồi bệt dưới đất, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xám như tro.
Ông ta nhìn ánh mắt khinh bỉ và phẫn nộ của những người xung quanh, cơ thể bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Ông ta muốn đứng lên, nhưng toàn thân vô lực.
Ông ta muốn biện minh, nhưng không thốt nên được một lời nào.
Lý Vãn lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm mà tôi đã gửi cho cô bé.
*”Con trai, xảy ra chuyện lớn rồi!”*