Chương 3 - Cuộc Gọi Từ Tương Lai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà ta cười lạnh một tiếng, ra hiệu vỗ vỗ cổ tay Hứa Thanh Duyệt.

Hứa Thanh Duyệt lập tức hiểu ý, giả vờ giả vịt hét lên.

“Vòng tay cao cấp của con không thấy đâu nữa!”

Cô ta đột nhiên chỉ về phía tôi, nước mắt nói đến là đến.

“Ba, nhất định là cô ta ghen tị với con, trộm mất vòng tay của con rồi.”

Ba thuận thế lấy điện thoại gọi một cuộc.

Chưa đến mười phút, ngoài cửa đã tới một nhóm người của học viện đặc biệt.

Người dẫn đầu dùng ánh mắt đầy ác ý đánh giá tôi.

Sau đó cười híp mắt nói với ba.

“Thưa ông cứ yên tâm, loại cứng đầu như thế này, chúng tôi biết phải dạy thế nào.”

Ba ừ một tiếng.

Ánh mắt nhìn tôi lạnh băng như đang nhìn một món hàng.

“Từ nay về sau nó cứ ở lại chỗ các anh, tôi không quan tâm các anh dùng cách gì giày vò, nhưng người phải còn sống.”

Tôi đỏ mắt nhìn ông, tức đến toàn thân run rẩy.

Người của học viện đặc biệt bước lên, động tác thô bạo túm tóc tôi kéo ra ngoài.

Khi đi ngang qua ba và anh trai.

Tôi căm hận nhìn chằm chằm bọn họ, giọng khàn đặc.

“Nếu đã muốn đối xử với tôi như vậy, vậy hy vọng tương lai các người đừng hối hận.”

Khi tôi sắp bị kéo đi.

Cửa lớn biệt thự đột nhiên bị vệ sĩ đá mạnh mở ra.

Một giọng nữ lạnh băng sắc bén vang lên.

“Hứa Chính Sơn, ai cho ông lá gan dám đưa con gái tôi đến học viện đặc biệt?!”

5

Một nhóm lớn vệ sĩ tràn vào biệt thự.

Đen nghịt vây kín một vòng.

Mẹ tôi sắc mặt âm trầm, đi giày cao gót sải bước lớn tiến vào.

Nơi ánh mắt bà quét qua nhiệt độ trong không khí như hạ xuống mấy độ.

Sắc mặt ba và anh trai lập tức trắng bệch, Hứa Thanh Duyệt bên cạnh bọn họ cũng không tự nhiên mà đứng dậy.

Ba nặn ra một nụ cười gượng trên mặt.

Cẩn thận tiến đến trước mặt mẹ.

“Vợ à, sao em về mà không nói với bọn anh một tiếng.”

“Em xem, anh còn chưa kịp sắp xếp người đi đón em.”

Mẹ nghe vậy cười lạnh, mở miệng không chút nể mặt.

“Nếu tôi báo trước cho các người.”

“Các người còn dám không kiêng nể gì bắt nạt con gái tôi như vậy sao?”

Nói rồi, bà lại nhìn về phía người phụ nữ trốn trong góc.

Giọng điệu đầy châm chọc.

“Ồ, vẫn là người quen cũ.”

“Tôi nhớ đây chẳng phải là bảo mẫu năm đó bị tôi phát hiện trộm đồ rồi đuổi ra khỏi nhà sao?”

Người phụ nữ nghe vậy, đáy mắt đầy nhục nhã.

Nhưng lại không dám phản bác lấy một câu.

Co rúm cúi đầu.

Ba lập tức theo bản năng chắn trước người phụ nữ, mồ hôi lạnh đầy đầu.

“Vợ à, em nghe anh giải thích.”

“Chỉ là vì cô ấy cứ nói với anh rằng không có việc làm, anh thấy cô ấy một mình nuôi con gái, thật sự quá đáng thương, nên mới đón vào nhà chúng ta.”

Anh trai bước lên kéo tay mẹ.

Cẩn thận mở miệng.

“Mẹ, mẹ đừng nghe Vãn Vãn nói bậy nói bạ.”

“Là nó trộm đồ của người khác, bọn con chỉ muốn giáo dục nó thôi.”

“Mẹ không tin lời ba, chẳng lẽ còn không tin con sao?”

Mẹ mím chặt môi không nói.

Ánh mắt rơi trên người tôi.

Tôi đã được vệ sĩ cứu xuống.

Bọn họ đưa tôi đi về phía mẹ.

Trong khoảnh khắc đối mắt với mẹ, những uất ức dồn nén trong lòng tôi lập tức như thủy triều cuồn cuộn dâng lên.

Khi phát hiện ba và anh trai vẫn luôn yêu thương mình, vì đứa con gái riêng bên ngoài mà mỗi tháng chỉ cho tôi ba mươi tệ, tôi không khóc.

Khi bọn họ liên thủ muốn đưa tôi đến học viện đặc biệt, tôi cũng không khóc.

Nhưng bây giờ dường như tôi không còn cách nào kìm nén cảm xúc trong lòng nữa.

Tôi không giải thích.

Cũng không nói đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ nhìn mẹ, mím môi, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

Thấy vậy, mẹ vốn sắc mặt lạnh băng lập tức trở nên hoảng loạn.

Bà nhíu mày, trong mắt đầy thương xót và đau lòng.

Luống cuống tay chân lau nước mắt cho tôi.

“Đừng khóc đừng khóc, đều là mẹ không tốt.”

“Mẹ nên trở về sớm hơn.”

Tôi không nói gì, chỉ khóc càng dữ dội hơn.

Ba thấy vậy, còn muốn giả vờ giả vịt bước lên an ủi.

“Vãn Vãn không sao đâu, chỉ cần con bằng lòng thật lòng sửa đổi, bọn ta có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.”

“Con ngoan ngoãn xin lỗi Thanh Duyệt, bọn ta sẽ không đưa con đến học viện đặc biệt nữa.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Mẹ đột nhiên quay đầu, cho ba một cái tát thật mạnh.

Trong mắt bà đầy chán ghét và lạnh lẽo, nói từng chữ một.

“Ông câm miệng!”

“Sự việc đã điều tra rõ chưa? Dựa vào đâu bắt con gái tôi đi xin lỗi người khác?”

“Vãn Vãn từ trước đến nay dịu dàng hiểu chuyện, sao có thể trộm đồ.”

“Không phải muốn một lời giải thích sao? Được, tôi cho các người.”

Nói rồi, mẹ ra dấu tay.

Vệ sĩ lập tức ùa lên, khống chế tất cả mọi người.

Ba còn muốn giãy giụa.

Đầu gối lập tức bị đá mạnh một cú.

Ông không thể không quỳ xuống đất bằng tư thế nhục nhã.

Mẹ đã đỡ tôi ngồi xuống vị trí chủ vị.

Cảm xúc của tôi cũng gần như bình tĩnh lại, tôi giơ tay lên, chỉ vào đám người này.

“Mẹ, con không trộm đồ.”

“Bọn họ muốn đưa con đến học viện đặc biệt, là vì con phát hiện chuyện xấu xa của bọn họ.”

“Mỗi tháng mẹ cho con một triệu tệ tiền sinh hoạt, bọn họ chỉ để lại cho con ba mươi tệ, tiền đó bị ba đem ra ngoài nuôi con gái riêng của ông ta.”

“Con ngậm máu phun người!” Ba lập tức tức giận mở miệng, làm ra vẻ chịu oan ức tày trời.

Ông đáng thương nhìn mẹ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)