Tôi trúng năm triệu tệ xổ số Song Sắc Cầu, cộng thêm tiền đền bù giải tỏa ở quê, vừa khéo đủ một trăm triệu tệ.
Tôi xách theo hai cây thuốc lá Trung Hoa, đập bản thỏa thuận nghỉ việc lên mặt nữ tổng giám đốc máu lạnh vừa bị đá khỏi hội đồng quản trị.
“Đừng giả vờ lạnh lùng nữa. Sinh cho tôi một thằng con trai bụ bẫm, số tiền này cho cô mang về vả nát mặt bọn họ.”
Sau đó, cô dùng tiền của tôi bán khống công ty cũ, trở thành Diêm Vương sống thao túng giới tư bản châu Á.
Tôi nhìn tin tức cô lần lượt dồn từng kẻ thù lên sân thượng, ngay trong đêm liền ôm đứa con trai vừa chào đời bỏ trốn, về huyện nhỏ làm bảo vệ khu dân cư.
Ba năm sau, mười chiếc Rolls-Royce chặn kín cổng khu nhà.
Cô giẫm giày cao gót bước xuống, ánh mắt như tẩm độc:
“Trốn đi, sao không trốn nữa?”
Tôi run rẩy đưa bảng đăng ký ra vào cho cô:
“À thì… lãnh đạo, xe bên ngoài vào phiền cô quét mã giúp tôi được không?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận