Chương 4 - Cuộc Gọi Kinh Hoàng Từ Tương Lai
“Khi ấy em tưởng một người họ hàng xa nào đó đang nhòm ngó tài sản nên đã từ chối.”
“Sau này, người đó không xuất hiện nữa.”
Lòng tôi chợt căng thẳng.
Đó chính là năm cậu ấy ký bản cam kết công chứng.
Có người đứng sau thúc đẩy Trần Hạo rời khỏi gia đình này.
Sau khi bị cậu ấy từ chối, người đó lại chuyển sang thúc đẩy việc công chứng rằng cậu ấy “tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế”.
Cho dù sử dụng cách nào, kết quả cuối cùng vẫn hướng đến cùng một mục đích:
Loại bỏ biến số mang tên Trần Hạo.
Tôi cố gắng đè nén những suy nghĩ cuộn trào, yêu cầu đội trưởng vệ sĩ nhanh chóng gửi kết quả điều tra tài khoản ẩn danh về.
Buổi chiều, tin tức được gửi đến.
Tài khoản kia đã bị hủy từ vài năm trước.
Nhưng thông qua mối quan hệ nội bộ ngân hàng, đội trưởng điều tra được một giao dịch chuyển tiền đã bị xóa từ lâu.
Nguồn tiền của khoản chuyển tiền ẩn danh đầu tiên lại có liên quan đến một “quỹ hỗ trợ nhân viên” đã bị phủ bụi từ lâu của Tập đoàn Thẩm thị.
Tập đoàn Thẩm thị chính là công ty mà cha mẹ nuôi đã qua đời để lại cho tôi.
Hai bàn tay tôi lập tức lạnh buốt.
Điều này có nghĩa là vụ bắt cóc tưởng chừng ngẫu nhiên xảy ra mười tám năm trước, ngay từ đầu đã có liên quan đến khối tài sản mà trong “tương lai” tôi sẽ sở hữu.
Là ai đã tính toán được số phận của tôi từ khi tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ tám tuổi?
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía căn nhà cũ.
Cha đang ngồi trong sân bổ củi, mẹ ngồi bên cạnh nhặt rau.
Khung cảnh yên bình chẳng khác gì một gia đình bình thường.
Nhưng cảm giác lạnh lẽo trong lòng tôi lại càng lúc càng đậm.
Hung thủ thật sự vẫn luôn ẩn mình ở nơi tôi không nhìn thấy, kiên nhẫn bố trí một cái bẫy kéo dài suốt mười tám năm.
Ngay khi tôi đang chìm trong suy nghĩ, đội trưởng lại gửi đến một tin nhắn kèm theo một bức ảnh cũ.
Đó là chữ ký của người phụ trách phê duyệt “quỹ hỗ trợ nhân viên” năm xưa.
Nét chữ ngay ngắn và cứng cáp.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên ấy, cảm giác như máu trong người lập tức đông cứng.
Đó là chú Lâm.
Kể từ khi tôi bắt đầu hiểu chuyện, ông ấy vẫn luôn quản lý di sản của cha mẹ nuôi và được tôi tin tưởng suốt mười năm.
7
Chú Lâm.
Hai chữ ấy đập mạnh vào lòng tôi, còn khiến người ta nghẹt thở hơn cả tiếng súng.
Kể từ ngày cha mẹ nuôi qua đời, chính ông ấy đã một tay chống đỡ Tập đoàn Thẩm thị khi công ty chỉ còn là một cái vỏ trống rỗng, dạy tôi cách xem báo cáo tài chính và cách xoay xở trong hội đồng quản trị.
Suốt mười năm qua tôi tin tưởng ông ấy hơn bất kỳ ai.
Nhưng bây giờ, cái tên ấy lại xuất hiện trên hồ sơ phê duyệt khoản tiền đáng ngờ từ mười tám năm trước.
Tôi ép mình phải bình tĩnh.
Có lẽ đây chỉ là trùng hợp.
Người có thể điều động quỹ hỗ trợ ấy chưa chắc chỉ có mình ông ấy, chữ ký kia cũng có thể chỉ là thủ tục theo quy trình.
Tôi không thể chỉ dựa vào một chữ ký mà nghi ngờ người đã chăm sóc mình suốt mười năm.
Nhưng một khi hạt giống hoài nghi đã được gieo xuống, rất khó có thể nhổ tận gốc.
Tôi yêu cầu đội trưởng vệ sĩ tiếp tục điều tra sâu hơn, đặc biệt là thông tin của người đầu tiên đứng tên mở tài khoản ẩn danh đã bị hủy kia.
Đồng thời, tôi chuyển sự chú ý trở lại nhà họ Trần.
Trong hai ngày tiếp theo, tôi đi cùng cha mẹ đến ủy ban thôn để làm thủ tục giải tỏa.
Sau đó, tôi lại theo Trần Hạo đến nhà kho kiểm kê sổ sách của trạm thu mua phế liệu.
Mọi chuyện đều vô cùng bình thường.
Bình thường đến mức tôi gần như đã thuyết phục được bản thân rằng hung thủ thật sự chỉ có thể là người ngoài.
Lưu Thiến tuy nói năng cay nghiệt, nhưng cô ta lén tìm tôi vay tiền là để chữa căn bệnh dạ dày kéo dài nhiều năm của Trần Hạo.
Cô ta sợ bị người khác dị nghị nên mới dùng thái độ sắc bén để che giấu sự túng quẫn.
Sau vẻ ngoài cộc cằn của ông nội là nỗi lo ông không thể sống đến ngày chứng kiến tôi kết hôn, lập gia đình.
Sau khi bóc bỏ lớp vỏ bên ngoài, mỗi người trong gia đình này đều có một tấm lòng chân thành và ấm áp.
Thứ thật sự lạnh lẽo chỉ có khoản tiền từ mười tám năm trước cùng cái tên mà tôi vẫn chưa thể điều tra rõ.
Đêm ngày thứ ba, tôi đang ngồi trong sân kiểm tra những manh mối mới nhất do đội trưởng gửi tới.
Thông tin căn cước của người đầu tiên đứng tên mở tài khoản ẩn danh đã bị ai đó cố tình xóa khỏi hệ thống.
Chỉ còn lại một dãy số điện thoại dự phòng không đầy đủ.
Sau khi tiến hành đối chiếu, đội trưởng trả lời một câu khiến tôi lạnh buốt đến tận xương:
“Tổng giám đốc Trần, mười năm trước, số điện thoại này từng nhiều lần gọi cho trợ lý riêng của chú Lâm.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, các đầu ngón tay lạnh ngắt.
Nếu manh mối này là thật, chú Lâm tuyệt đối không thể không liên quan đến tất cả những chuyện xảy ra mười tám năm trước.
Tôi đang định hỏi thêm chi tiết thì bên ngoài cửa sân đột nhiên vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Nhịp bước không nhanh không chậm, mang theo vẻ trầm ổn từng khiến người ta cảm thấy an tâm.
“Viễn Xuyên.”
Đó là giọng của chú Lâm.
Tôi lập tức ngẩng đầu.
Ông ấy mặc bộ đồ kiểu Trung Sơn màu xám đậm quen thuộc, trong tay xách một hộp quà nặng trĩu.