Chương 5 - Cuộc Gọi Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh muốn cùng em sống một cuộc sống gia đình bình thường, có cơm có khói bếp.”

“Chúng ta hủy hợp đồng đi, được không?”

Hủy hợp đồng?

Chẳng lẽ chỉ vì anh bị bệnh, tôi ở bên chăm sóc, quản anh vài ngày mà anh đã thay đổi suy nghĩ?

Ngoài mặt trông lạnh lùng khó gần, sâu trong lòng hóa ra lại là một người thiếu thốn tình thương, chỉ cần cho chút ngọt ngào đã có thể dụ đi mất.

So với vẻ lạnh lùng vô tình lúc mới gặp, Hoắc Cảnh Hành hiện tại đang hạ giọng cầu xin tôi cứ như một vị thần rơi xuống khỏi thần đàn.

“Anh nghiêm túc đấy à?”

Ánh mắt anh dịu xuống, kiên định nói:

“Thật.”

Cứ như vậy, tôi ôm tâm lý thử xem sao mà đồng ý.

Tắm xong, tôi đứng trong phòng tắm sấy tóc.

Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, tôi vẫn cảm thấy quá đột ngột.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, quan hệ giữa chúng tôi lại phát triển nhanh đến vậy.

Khi trở về phòng, tôi phát hiện trên giường có thêm một Hoắc Cảnh Hành.

Anh đã thay đồ ngủ, đang dựa vào đầu giường chờ tôi.

“Anh… sao lại…”

Tôi muốn nói lại thôi.

“Đã muốn thử thì chúng ta phải ở cùng nhau, ngủ cùng một giường.”

Anh nói cực kỳ đương nhiên.

Tôi do dự một lát rồi nằm xuống.

Lần đầu tiên ngủ chung giường, tôi trằn trọc rất lâu không ngủ được.

Anh không hề vượt giới hạn, chỉ yên tĩnh nằm bên cạnh tôi rồi ngủ.

10

Có một buổi tiệc tối mời Hoắc Cảnh Hành đưa tôi cùng tham dự.

Sau khi tan làm về nhà, anh đứng trước cửa phòng tôi.

Cửa đang mở, anh nhìn thấy tôi làm việc bên trong.

Do dự một lúc, anh khẽ gõ cửa.

Nghe tiếng động, tôi quay đầu nhìn ra.

Hoắc Cảnh Hành đứng thẳng ngoài cửa, hai tay buông tự nhiên bên người.

Trong ánh mắt bình tĩnh lại pha chút do dự và lúng túng.

“Sao vậy?”

Tôi chủ động hỏi.

“Tối mai anh có một buổi tiệc cần em đi cùng. Em có thời gian không?”

Giọng anh trong trẻo.

Ngoài mặt trông vẫn bình tĩnh, nhưng khi nói lại mang theo chút căng thẳng.

Sau khi kết hôn, tôi từng nghĩ sẽ có rất nhiều dịp anh cần tôi xuất hiện cùng.

Nhưng thật ra hoàn toàn không có.

Một năm qua cuộc sống của tôi chẳng giống người đã kết hôn chút nào, thậm chí không khác trước hôn nhân.

Ngay cả bạn thân cũng nói cuộc sống sau cưới của chúng tôi chẳng khác gì thuê chung nhà, mỗi người sống cuộc đời của mình.

Tôi thấy vợ chồng hợp đồng như vậy rất bình thường.

Đối ngoại là vợ chồng, ở nhà chỉ là hai người bạn cùng phòng bình thường.

“Được. Anh gửi địa chỉ cho tôi, chúng ta gặp nhau ở đó.”

Lời này của tôi nghe chẳng khác nào đi hoàn thành nhiệm vụ, cố tình duy trì khoảng cách.

Ngón tay anh khẽ co lại, chỉ bình thản nói:

“Ngày mai anh sẽ bảo trợ lý Lâm đưa lễ phục tới. Em cứ ở nhà đợi anh tới đón.”

Ngày hôm sau, lễ phục được đưa tới.

Đó là một chiếc váy quây màu trắng, phần thân trên đính đầy sequin bạc, chân váy là lớp voan nhẹ nhàng, chiều dài vừa đủ chạm đất, kèm theo một đôi giày cao gót màu vàng.

Buổi tối, chuyên viên trang điểm tới giúp tôi trang điểm.

Tôi ngồi trong phòng khách chờ anh tới đón.

Đứng trước gương ngắm kỹ cách ăn mặc hôm nay, tôi không ngờ mình lại khá hợp phong cách dịu dàng, thanh lịch này.

Bình thường mỗi khi ra ngoài tôi chỉ trang điểm đơn giản, quần áo cũng chủ yếu là đồ thoải mái.

Bây giờ lại phát hiện thêm một phong cách có thể thử.

Tôi ngồi sofa chờ một lúc Hoắc Cảnh Hành mới tới.

Khoảnh khắc cửa mở, tôi quay sang nhìn anh.

Anh dừng chân ở huyền quan, ánh mắt bất động.

Dường như bị dáng vẻ hôm nay của tôi làm cho kinh ngạc, một lát sau mới hoàn hồn.

“Đi… đi thôi.”

Khi tới cửa hội trường, tôi khoác tay Hoắc Cảnh Hành bước vào.

Giày cao gót cọ đến mắt cá chân đỏ lên.

Đi được vài bước, tôi lảo đảo.

Hoắc Cảnh Hành lập tức dừng lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)