Chương 10 - Cuộc Gọi Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Oánh đột nhiên quay sang tôi: “Chị, bây giờ chị vui rồi chứ?”

Tôi cất kim chỉ: Lâm Oánh, chị không rảnh để vui.”

Người phụ nữ áo xanh đẩy một tờ giấy tới cho tôi: “Chiều mai, Bảo tàng tỉnh có buổi trình diễn tu bổ công khai. Cô tới.”

Mắt dì lập tức sáng lên, rồi rất nhanh biến thành oán độc.

Tôi biết bà ta sẽ không dừng lại.

Đêm trước buổi trình diễn công khai, phòng làm việc bị cắt điện.

Tôi đang thêu đoạn hoa văn nền cuối cùng, đèn bỗng tắt, máy cũng ngừng. Bà chủ tiệm hoa dưới lầu gọi: “Tiểu Tô, tầng cô nhảy aptomat à?”

Tôi cầm đèn pin tới hộp điện, phát hiện công tắc bên ngoài bị quấn băng keo, còn chèn một đoạn gỗ gãy.

Lúc Chu Ninh tới, thợ điện đang tháo đoạn gỗ.

“Thủ đoạn này bẩn thật.” Cô ấy nói, “Ai làm?”

Bà chủ tiệm hoa lấy từ cửa hàng ra một chiếc điện thoại cũ: “Tôi quay được. Chiều có một người đàn ông đội mũ ngồi xổm cạnh hộp điện.”

Phóng to video, góc mặt người đàn ông rất quen.

Con trai cậu, Lâm Cường.

Chu Ninh mắng: “Cả nhà thay nhau ra trận.”

Tôi lưu video, gửi cho bố một bản.

Bố rất nhanh gọi lại: “Bố đi tìm Lâm Hải.”

“Bố, đừng cãi. Đợi buổi trình diễn ngày mai kết thúc rồi nói.”

“Nó cắt điện của con.”

“Ông ấy sẽ nói trẻ con không hiểu chuyện.”

Bố im lặng mấy giây: Lâm Cường hai mươi sáu rồi.”

Tôi nói: “Vậy nên lần này không xử như chuyện nhà.”

Chiều hôm sau, tôi mang bình phong thêu tới Bảo tàng tỉnh. Trong sảnh có không ít người, bà Phương ngồi hàng đầu, người phụ nữ áo xanh phụ trách giới thiệu. Cô Triệu cũng tới, Lâm Oánh đi sau cô, sắc mặt trắng bệch.

Dì và cậu đứng trong góc, ánh mắt cậu nhìn tôi như dao.

Trước khi trình diễn bắt đầu, người phụ nữ áo xanh kiểm tra bình phong, cau mày: “Sao ở đây có một đầu chỉ bị lỏng?”

Tôi nhìn sang.

Trước lúc mất điện tối qua vẫn chưa có.

Chu Ninh hạ giọng: “Trên đường không ai chạm vào, chỉ lúc kiểm tra an ninh có đặt xuống.”

Lâm Oánh đứng không xa, trong tay siết một sợi chỉ cực mảnh. Phát hiện tôi nhìn, cô ta lập tức giấu tay ra sau lưng.

Tôi đi tới: “Xòe tay ra.”

Cô ta lùi một bước: “Chị làm gì?”

“Xòe tay ra.”

Dì xông tới: “Con lại muốn vu oan Oánh Oánh?”

Tôi nhìn Lâm Oánh: “Nếu em không động, xòe tay ra.”

Người trong sảnh đều nhìn sang. Lâm Oánh mất mặt: “Chị, đừng quá đáng.”

Bà Phương đứng lên: Lâm Oánh, xòe tay ra.”

Cô Triệu cũng nói: “Xòe ra.”

Lâm Oánh chậm rãi chìa tay. Trong lòng bàn tay có một đoạn chỉ mảnh, màu giống hệt chỉ trên bình phong thêu.

Dì lập tức nói: “Cái này chứng minh được gì? Chỉ ở đâu chẳng có.”

Người phụ nữ áo xanh cầm sợi chỉ nhìn một cái: “Đây không phải chỉ thường. Màu này do Tô Đường tự nhuộm, hôm nay chỉ có trên bức bình phong này.”

Mặt Lâm Oánh trắng không còn chút máu: “Em chỉ nhìn thấy đầu chỉ rơi dưới đất nên nhặt lên.”

Chu Ninh hỏi: “Nhặt chỉ thì sao phải giấu?”

Môi Lâm Oánh run lên, không nói được.

Cậu đi tới, hạ giọng rất thấp: “Tô Đường, đừng làm lớn. Cô ép Oánh Oánh đến mức này còn chưa đủ sao?”

Tôi nhìn ông ta: “Người cắt điện tối qua cũng là nhà ông phải không?”

Mi mắt cậu giật một cái: “Cô nói bậy.”

Tôi mở video cho người phụ nữ áo xanh xem.

Trong hình, Lâm Cường ngồi xổm trước hộp điện, nhét mảnh gỗ, quấn băng keo, trước khi đi còn ngẩng lên nhìn trên lầu một cái.

Dì quay sang hét với cậu: Lâm Hải, anh bảo Cường đi à?”

Mặt cậu đen lại: “Cô bớt nói nhảm.”

Lâm Oánh như cuối cùng tìm được khe hở, lập tức nói: “Không phải em. Em không biết anh họ làm gì.”

Tôi nói: “Vậy sợi chỉ trong tay em thì sao?”

Cô ta bật khóc: “Em chỉ không phục! Dựa vào đâu chị chẳng nói gì mà tất cả mọi người đều giúp chị? Em cố gắng nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới vào được đoàn, chị vừa xuất hiện là tất cả đều bị hủy!”

Cô Triệu nhìn cô ta: “Không ai hủy em. Em động tay ở hiện trường trình diễn, đoàn không thể giữ em.”

Lâm Oánh lập tức quỳ xuống đất: “Cô Triệu, em sai rồi, em thật sự sai rồi. Đừng đuổi em, sau này em không dám nữa.”

Dì cũng khóc: “Cô giáo, cho nó một cơ hội.”

Bà Phương nói: “Cơ hội không phải để chà đạp.”

Người phụ nữ áo xanh nói với nhân viên: “Báo cảnh sát, lập biên bản hiện trường. Hoãn buổi trình diễn mười phút.”

Dì lao về phía tôi: “Tô Đường, con nói một câu đi! Một câu của con có thể cứu nó!”

Tôi mang bình phong trở lại bàn, xỏ kim lại.

“Con còn mười phút.”

Chu Ninh đứng sau lưng tôi, như canh một cánh cửa.

Mười phút sau, đoạn chỉ lỏng được tôi vá lại. Đèn trên bục trình diễn sáng lên, núi sông trên bình phong hiện rõ từng lớp dưới ánh sáng. Hàng đầu có người nhỏ giọng nói: “Tay này vững thật.”

Người phụ nữ áo xanh giới thiệu: “Người tham gia trình diễn hôm nay là Tô Đường, một trong những ứng viên của dự án tu bổ tranh thêu truyền thống lần này. Phòng làm việc của cô cũng là điểm hợp tác tạm thời đã đăng ký với Bảo tàng tỉnh.”

Tiếng khóc của dì đột ngột dừng lại.

Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lần đầu có vẻ hoảng.

Buổi trình diễn kết thúc, Bảo tàng tỉnh đăng thông báo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)