Chương 5 - Cuộc Gọi Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Tiểu Lộ.

Cô ấy dời tầm mắt.

“Có lẽ vậy. Nếu không thì sao lại bị đá chứ?”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề.

“Tô Tiểu Lộ, có phải cậu đi khắp nơi nói rằng tôi dẫn đầu cô lập cậu không?”

Hai người bạn cùng phòng còn lại lập tức im lặng.

“Nguyên Nguyên, chuyện gì vậy?”

Ngón tay Tô Tiểu Lộ co lại, nắm lấy vạt áo.

“Tớ chưa từng nói.”

Tôi tiếp tục:

“Vậy cậu có biết Hạ Diên Xuyên đã tìm tôi không?”

“Cậu có biết tôi chính là người bạn gái cũ vừa bị Hạ Diên Xuyên đá không?”

Hóng chuyện lại hóng trúng chính chủ, Phương Phương lập tức kiêng dè lấy tay che miệng.

Nhìn sang Tô Tiểu Lộ.

Cô ấy chỉ cúi đầu không chịu nói. Tôi liền biết cô ấy đã biết tất cả.

“Vậy Hạ Diên Xuyên nói chúng tôi cô lập cậu, cậu không định giải thích một chút sao?”

Phương Phương lại bỏ tay xuống.

Trừng mắt nhìn Tô Tiểu Lộ.

“Khó trách hôm nay cố vấn gọi tớ đến, bắt tớ xem video giáo dục về bạo lực học đường suốt một tiếng.”

Tô Tiểu Lộ nhẹ giọng nói:

“Tớ không có ý đó. Tớ chỉ cảm thấy mình không hòa nhập, hơi không vui. Có lẽ Diên Xuyên đã hiểu sai ý tớ.”

“Xin lỗi, Nguyên Nguyên, Lâm Vân, Phương Phương. Tớ thay anh ấy xin lỗi các cậu.”

“Bên phía cố vấn, tớ cũng sẽ giải thích rõ.”

Là bạn cùng phòng đại học suốt bốn năm, bình thường cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu cũng gặp. Cô ấy đã nói đến mức này, lại chịu thành tâm xin lỗi.

Mọi người cũng không muốn làm căng quá.

Lâm Vân chủ động đứng ra hòa giải, chuyện này cứ thế được bỏ qua.

15

Sáng hôm đó thức dậy.

Lâm Vân nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi kinh ngạc kêu lên:

“Nguyên Nguyên, mặt cậu bị sao vậy?”

Tôi như gặp đại địch, cầm gương lên nhìn.

Cả gương mặt đỏ và sưng lên một cách không khỏe mạnh, ép các đường nét lại với nhau.

Lại dị ứng.

Gần đây tôi cũng không đụng vào thứ gì liên quan đến đào.

Không kịp suy nghĩ kỹ.

Tôi lấy thuốc dị ứng dự phòng ra uống.

Sau đó trang bị kín mít, che mình thật kỹ rồi đi tham gia đủ loại hội nghị giáo dục đầu năm học.

Kỳ lạ là triệu chứng dị ứng cứ lặp đi lặp lại.

Ngày hôm trước vừa khỏi.

Ngày hôm sau lại sưng.

Thuốc Loratadine nhanh chóng hết sạch.

Chẳng lẽ tôi có thêm chất gây dị ứng mới?

Tôi hơi khó hiểu. Khi nào có thời gian sẽ đến bệnh viện kiểm tra lại.

Hôm nay cứ đến phòng y tế trường lấy thuốc trước.

Mọi người đều đang ở ký túc xá.

Lâm Vân và Phương Phương ngồi cùng nhau nghiên cứu môn tự chọn.

Tiểu Lộ đến kỳ kinh nguyệt nên nằm trên giường nghỉ ngơi.

Tôi tự đeo khẩu trang và kính râm rồi ra ngoài.

Có lẽ vì trước đây tôi từng tranh cãi với Tô Tiểu Lộ, mấy ngày nay thái độ của cô ấy đối với tôi lạnh nhạt hơn rất nhiều.

Vừa rồi khi cô ấy vén rèm, nhìn thấy mặt tôi.

Còn nhìn từ trên xuống dưới.

Ánh mắt không thể gọi là thân thiện.

Cánh cửa phía sau đóng lại, tôi mơ hồ còn nghe thấy giọng cô ấy vang lên.

“Này, các cậu không cảm thấy mặt cô ấy rất giống bánh bao sao?”

Sau đó là giọng của Phương Phương và Lâm Vân.

“Tiểu Lộ, sao cậu lại nói như vậy? Người ta bị bệnh cũng rất khó chịu.”

“Đúng vậy.”

Cô ấy không nói nữa.

16

Hôm nay có hơi nhiều người, cần phải xếp hàng.

Tôi ngồi trên ghế bên ngoài, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây. Người tiếp theo sắp đến lượt tôi.

Có người đến ngồi bên cạnh.

Anh hơi nghiêng người dựa sang, trên người mang theo mùi nước hoa nam trong trẻo.

“Bạn học, lát nữa có thể cho tôi vào trước không?”

Giọng nói này…

Tôi mở mắt.

Xuyên qua tròng kính râm.

Gương mặt Hạ Diên Xuyên xuất hiện trước mắt tôi.

“…”

Thấy tôi mãi không nói, anh nhướng mày.

Hạ giọng giải thích:

“Bạn gái tôi đến kỳ kinh nguyệt, không được thoải mái, khá gấp. Cô tạo điều kiện một chút được không?”

“Hoặc cô muốn bao nhiêu tiền cũng được…”

“Hạ Diên Xuyên.”

Tôi khàn giọng ngắt lời anh.

Anh sững người.

Chậm rãi thu lại nụ cười, nhận ra giọng nói của tôi.

Vẻ mặt lập tức lạnh xuống.

“Là cô?”

17

Nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.

Một tháng trước, chúng tôi còn cùng nhau tưởng tượng sự ấm áp sau khi gặp ngoài đời.

Bây giờ gặp mặt, chỉ còn lại sự lạnh lùng căng thẳng như gươm súng giương lên.

Anh nhìn tôi chằm chằm hai giây.

Đột nhiên đưa tay lấy kính râm của tôi xuống.

Ánh mắt đảo một vòng trên mặt tôi. Trong mắt nhanh chóng lướt qua chút thất vọng, sau đó lại lộ vẻ quả nhiên là như vậy.

“Gương mặt này của cô nhìn ngoài đời còn xấu hơn một chút.”

Tôi giật lại kính râm, đè nén sự khó chịu trong lòng.

“Vì tôi đang bị dị ứng.”

“Một lần là dị ứng, hai lần cũng là dị ứng. Có thể trùng hợp như vậy sao?”

“Tin hay không tùy anh.”

Dường như anh không có hứng thú ngồi cùng tôi.

Anh đứng dậy, tránh xa một bước lớn.

Ánh mắt từ trên cao nhìn xuống tôi.

“Ngoài đời cô thật sự rất bình thường.”

“Tôi tưởng cô sẽ đuổi theo Hà Ngọc, không ngờ lại là Hà Ngọc chạy theo cô. Hai mươi tư tiếng một ngày đều chờ tin nhắn của cô. Tôi còn tưởng cô có thể mang đến cho tôi bất ngờ gì. Hừ, hóa ra chỉ có vậy?”

Đã đến số thứ tự của tôi.

Tôi lười để ý anh, đi vào khám trước.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)