Chương 1 - Cuộc Gọi Đêm Kinh Hoàng
Nửa đêm, shipper giao đồ ăn thở hổn hển trong điện thoại.
“Chào chị, tôi không quẹt được thẻ vào cổng. Thuốc hạ sốt tôi để ở cạnh bồn hoa dưới tầng rồi, chị xuống lấy giúp nhé? Tôi còn phải giao đơn tiếp theo.”
Tôi vén rèm nhìn xuống.
Dưới ánh đèn đường, túi thuốc quả thật đang nằm dưới đất.
Tôi vừa thở phào thì cô con gái ba tuổi đang sốt bỗng ngồi dậy, đưa máy tính bảng cho tôi.
“Mẹ đừng đi, mẹ nhìn này, thuốc được mang lên rồi.”
Màn hình camera hiển thị một người đàn ông mặc đồng phục giao hàng, xách túi thuốc đứng ngay trước cửa nhà tôi.
Đầu dây bên kia vẫn đang giục.
“Chị mau xuống đi, đơn này của tôi sắp quá giờ rồi!”
Trên màn hình, có người thò nửa khuôn mặt ra từ sau cánh cửa thoát hiểm, ghé sát mắt mèo nhà tôi.
Đường Đường bịt miệng, giọng run đến mức gần như không nghe thấy.
“Mẹ ơi, chú ấy đang nhìn chúng ta.”
Tôi lập tức khóa trái cửa, ôm chặt cô con gái nóng ran, đồng thời bật ghi âm.
“Hoặc anh để thuốc trước cửa rồi rời đi.”
“Hoặc tôi báo cảnh sát ngay bây giờ.”
1
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Khi lên tiếng lần nữa, tiếng thở của người đàn ông đã nhẹ hơn, nhưng giọng nói lại trở nên nhớp nháp khó chịu.
“Chị à, đừng dọa người ta thế được không?”
“Tôi chỉ giao thuốc hạ sốt thôi, chị báo cảnh sát thì nói gì? Nói shipper tận tình quá à?”
Tôi không đáp lời hắn.
Tôi móc thêm dây xích cửa, rồi chèn dụng cụ chặn cửa dưới chân.
Đường Đường sốt đến mềm nhũn, cả người dựa vào lòng tôi, tay vẫn siết chặt máy tính bảng.
“Anh tên gì?”
“Trên ứng dụng chẳng phải có sao?”
“Anh tự nói đi.”
Hắn khựng lại một chút.
“Lương Siêu.”
Tôi mở trang đơn hàng.
Tên shipper hiển thị trên đó là: Phạm Diệc Châu.
Ảnh đại diện là một chàng trai trẻ đội mũ bảo hiểm màu xanh cười rất sáng sủa.
Tôi bật loa ngoài.
“Shipper của đơn hàng không tên Lương Siêu.”
Người đàn ông bật cười.
“Ban đêm bọn tôi chạy đơn hộ nhau là chuyện bình thường.”
“Vậy để Phạm Diệc Châu nghe điện thoại.”
“Chị bị bệnh à?”
Cuối cùng hắn cũng không giả vờ nữa.
Giọng hắn hạ thấp xuống.
“Con chị sốt thành thế kia mà chị còn ngồi đây kiểm tra danh tính tôi? Tôi nói cho chị biết, thuốc hạ sốt uống muộn nửa tiếng cũng có thể xảy ra chuyện.”
Cổ họng tôi siết lại.
Câu này rất đúng.
Hắn biết điều tôi sợ nhất lúc này là gì.
Tôi nhìn về phía đầu giường.
Nhiệt kế điện tử vẫn sáng màu đỏ.
Đường Đường mí mắt nặng trĩu, môi khô đến bong tróc.
Thuốc hạ sốt dự phòng trong nhà hôm kia tôi mới phát hiện đã hết hạn.
Hiệu thuốc gần đây nửa đêm không cho khách tự đến lấy, chỉ có thể gọi người giao.
Túi thuốc này chính là thứ con bé cần nhất lúc này.
Nhưng con đường đi lấy thuốc đã bị người ta đào sẵn thành một cái bẫy.
“Để thuốc trước cửa nhà tôi, đứng xa ra, tôi sẽ bật camera xác nhận.”
“Trước cửa? Chẳng phải chị sợ tôi lên à?”
“Vậy đặt dưới camera ở sảnh.”
“Tôi đã bảo cổng không vào được.”
“Vừa rồi anh đã lên đến trước cửa nhà tôi.”
Đầu dây lập tức im bặt.
Chỉ trong chốc lát.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được hắn dường như đã thẹn quá hóa giận.
“Anh cứ bắt tôi xuống tầng. Anh muốn tôi rời khỏi nhà?”
Người đàn ông đột nhiên cười.
“Chị à, trí tưởng tượng phong phú thế này không viết tiểu thuyết thì phí quá.”
“Tôi đang đợi dưới tầng, thuốc cũng ở dưới tầng. Chị không chịu xuống, con chị xảy ra chuyện thì đừng trách tôi.”
Tôi nhìn hình ảnh từ mắt mèo.
Nửa khuôn mặt bên ngoài đã biến mất.
Nhưng khe cửa thoát hiểm vẫn chưa khép lại.
Đen ngòm.
Giống như một cái miệng đang há ra.
Đường Đường nhỏ giọng nói:
“Mẹ ơi, chú ấy chưa đi.”
Tôi bế con bé trở lại phòng ngủ, lấy nước ấm lau cổ và lòng bàn tay cho con.
Sau đó tôi gọi đường dây tư vấn cấp cứu.
Bác sĩ bảo tôi trước tiên hạ nhiệt vật lý, theo dõi ý thức và hô hấp của con, chờ xác nhận thuốc an toàn rồi mới cho uống.
Vừa nghe, tôi vừa lưu lại đoạn ghi âm cuộc gọi với người giao hàng.
Người đàn ông lại gọi tới.
Lần này giọng hắn gấp gáp hơn.
“Chị à, tôi thật sự đang vội.”
“Chị không xuống thì tôi mang thuốc đi đấy.”
Tôi lạnh giọng:
“Anh dám mang đi, tôi lập tức báo nền tảng và cảnh sát.”
“Được thôi, chị báo đi.”
Hắn khẽ cười.
“Dù sao người đang sốt cũng là con nhà chị.”
Câu nói vừa dứt, bàn tay tôi lập tức siết chặt.
Đường Đường bị động tác của tôi làm giật mình, mở mắt ra.
Tôi cúi đầu hôn lên trán con bé.
“Mẹ đây.”
Sau đó tôi mở giao diện báo cảnh sát.
Còn chưa kịp gọi, bên ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng rất khẽ.
Không phải tiếng gõ cửa.
Giống như móng tay cào lên cánh cửa.
Một lần.
Rồi thêm một lần nữa.
Giọng người đàn ông lại vang lên ngay bên ngoài.
“Chị.”
“Thuốc tôi mang lên cho chị rồi.”
“Mở cửa lấy đi.”
2
Tôi không đến gần cửa.
Tôi đặt điện thoại sát khe cửa để ghi âm, còn mình lùi ra sau bàn ăn.
“Đặt thuốc trước cửa, người rời đi.”
Người đàn ông bên ngoài thở dài.
“Chị phòng trộm đấy à?”
“Nếu anh thật sự là shipper thì làm đúng quy trình của nền tảng.”
Giọng hắn bắt đầu có lửa.
“Tôi đã mang lên tận nơi rồi, còn quy trình gì nữa?”
“Con chị đang sốt.”
“Chị cứ lề mề trong đó như thế là muốn chứng minh mình thông minh lắm à?”
Tôi không trả lời.
Tôi mở nhóm cư dân, gửi ảnh chụp từ mắt mèo và trang đơn hàng vào.
“Tòa 6, phòng 1202, nghi có người giả mạo nhân viên giao hàng. Đối phương đã từng lên trước cửa nhà tôi nhưng lại nói không vào được cổng, yêu cầu tôi xuống lấy thuốc hạ sốt. Ngoài cửa có người trốn ở lối thoát hiểm. Tôi đã ghi âm và chuẩn bị báo cảnh sát.”
Tin nhắn vừa gửi, nhóm lập tức nổ tung.
Người đầu tiên lên tiếng là dì Đào ở tầng dưới.
“Nửa đêm rồi đừng gây hoang mang được không? Con sốt thì lấy thuốc trước đi chứ.”
Hà Mạn ở tầng tám cũng nhắn:
“Shipper vất vả lắm, có khi đúng là cổng có vấn đề thôi. Đừng chuyện bé xé ra to.”
Có người nói thẳng hơn.
“Bây giờ có vài người đúng là khó chiều.”
“Thuốc hạ sốt giao tận nơi rồi còn muốn shipper quỳ xuống cầu xin à?”
“Cô ấy là mẹ đơn thân, cảnh giác một chút cũng bình thường, nhưng đừng làm ảnh hưởng mọi người nghỉ ngơi chứ.”
Tôi nhìn màn hình, trong lòng lạnh ngắt.
Họ không xem hết ảnh chụp.
Cũng chẳng muốn xem.
Họ chỉ nghe thấy “shipper giao thuốc” và “tôi không mở cửa”.
Thế là lập tức có kết luận.
Tôi máu lạnh.
Tôi làm quá.
Tôi gây khó dễ cho người lao động.
Nhưng đúng lúc ấy, người đàn ông bên ngoài vặn tay nắm cửa nhà tôi mấy lần.
Tôi lập tức gọi điện cho bộ phận bảo vệ trực đêm.
Người nghe máy là bảo vệ lão Tề, giọng ngái ngủ.
“Tòa nào?”
“Tòa 6, phòng 1202. Có người khả nghi đứng ngoài cửa nhà tôi, giả mạo người giao hàng. Phiền anh lập tức kiểm tra camera và phối hợp báo cảnh sát.”
Lão Tề ngáp một cái.
“Shipper vừa rồi cũng gọi cho tôi.”
“Cậu ấy nói con cô sốt cao, cô không chịu xuống lấy thuốc, còn bảo sẽ khiếu nại cậu ấy.”
Tôi nén giận.
“Anh đã xác minh danh tính hắn chưa?”
“Mặc đồng phục nền tảng, xách túi thuốc, thế còn phải xác minh thế nào?”
“Hắn nói không vào được cổng, nhưng mắt mèo nhà tôi đã quay được hắn đứng ngay trước cửa.”
Lão Tề bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cô Hứa, nửa đêm rồi đừng tự dọa mình.”
“Bây giờ người ta đang ở ngoài cửa, cô mở cửa lấy thuốc là xong chứ gì?”
“Anh lên đây.”
“Tôi trực một mình, không thể rời chốt.”
“Vậy anh báo cảnh sát.”
“Có chút chuyện này mà báo cảnh sát, người ta cũng phiền.”
Tôi nhắm mắt lại.
Chút chuyện này.
Có người chặn trước cửa nhà tôi.
Con gái tôi sốt cao.
Tôi không dám mở cửa.
Trong miệng họ, tất cả chỉ là “chút chuyện”.
Người đàn ông ngoài cửa bỗng cao giọng.
“Chị, tôi hỏi chị lần cuối, thuốc còn cần không?”
Ngoài hành lang có tiếng cửa mở.
Giọng dì Đào vang lên.
“Ôi chao, cậu trai trẻ, đừng vội.”
“Con nhà nó đang sốt, chắc nó căng thẳng thôi.”
Người đàn ông lập tức đổi giọng.
“Dì à, cháu thật sự không phải người xấu.”
“Cháu chạy đơn cả tối, chân sắp tê hết rồi.”
“Chị ấy không xuống, cháu mang lên tận nơi thì lại không mở cửa.”
“Nền tảng quá giờ sẽ trừ tiền, bị đánh giá xấu cũng trừ tiền.”
Dì Đào lập tức xót xa.
“Nam Chi à, hé cửa ra lấy một chút đi.”
“Dì đứng đây nhìn cho.”
Tôi hét qua cửa:
“Dì Đào, vào nhà đi! Tránh xa hắn ra!”
Bị tôi quát, dì Đào lập tức không vui.
“Con bé này nói chuyện kiểu gì thế? Dì giúp con còn thành sai à?”
Trong nhóm cũng bắt đầu liên tục có tin nhắn.
“Dì Đào đã đứng bên ngoài rồi mà cô ấy vẫn không mở?”
“Sau này thật sự làm con sốt đến hỏng người thì xem cô ấy trách ai.”
“Có vài người đúng là hoang tưởng bị hại.”
Người đàn ông ngoài cửa tỏ vẻ đắc ý.
“Chị, mọi người đều đang nhìn đấy.”
“Chị còn định làm loạn đến bao giờ?”
3
Tôi bế Đường Đường lên.
Con bé sốt đến run rẩy, mơ màng gọi:
“Mẹ ơi, nóng.”
Tôi xót đến cay mắt.
Tôi để Đường Đường tựa vào sofa, cho con uống từng chút nước, đồng thời lưu ảnh chụp lời tư vấn trực tuyến của bác sĩ nhi khoa.
Sau đó tôi lại gọi cảnh sát.
Lần này tôi nói rất rõ ràng:
“Có người đang ẩn nấp ngoài cửa nhà tôi, nghi giả mạo người giao hàng. Đối phương biết con tôi đang sốt cao và tìm cách dụ tôi rời khỏi nhà. Mắt mèo thông minh quay được có người trốn sau cửa thoát hiểm. Trong nhà chỉ có tôi và con gái ba tuổi.”
Nhân viên trực ban lập tức nghiêm túc.
“Xin đừng ra ngoài, đừng mở cửa. Giữ điện thoại thông suốt, cảnh sát sẽ đến ngay.”
Sau khi cúp máy, tôi chụp lịch sử cuộc gọi gửi vào nhóm cư dân.
“Đã báo cảnh sát. Các hộ dân tòa 6 xin đừng đến gần cửa phòng 1202.”
Nhóm im lặng vài giây.
Sau đó lại có người mỉa mai.
“Báo thì báo thôi, làm như ai sợ ấy.”
“Cảnh sát đến phát hiện chỉ là hiểu lầm thì cô ấy không thấy ngượng sao?”
Hà Mạn lại nói:
“Con vẫn đang sốt, cô lại lãng phí thời gian cãi nhau rồi báo cảnh sát như thế, thật sự ổn à?”
Tôi nhìn chằm chằm câu nói đó, đầu ngón tay lạnh buốt.
Cô ta cũng là một người mẹ.
Cho nên cô ta biết câu nào khiến tôi đau nhất.
Tôi không trả lời.
Bên ngoài, giọng người đàn ông trở nên ấm ức.
“Chị à, tôi thật sự không hiểu tại sao chị lại đề phòng tôi như vậy.”
“Con tôi trước đây cũng từng sốt đến bốn mươi độ vào nửa đêm, tôi hiểu cảm giác này.”
“Cho nên tôi mới mang thuốc lên cho chị.”
Dì Đào lập tức phụ họa.
“Nghe chưa? Người ta cũng làm bố đấy.”
Tôi hỏi qua cánh cửa:
“Con anh bao nhiêu tuổi?”
Người đàn ông trả lời rất nhanh.
“Sáu tuổi.”
“Con trai hay con gái?”
Hắn khựng lại.
“Con trai.”
“Tên gì?”
“Cô có thôi đi không!”
Hắn gầm lên.
Hành lang lập tức im phăng phắc.
Dì Đào cũng bị dọa sợ.
Người đàn ông nhận ra mình thất thố, lập tức hạ giọng.
“Chị à, đừng làm nhục người ta như vậy.”
“Tôi chỉ là người giao thuốc thôi.”
“Shipper thật tên Phạm Diệc Châu, anh không phải.”
Dì Đào nghi hoặc hỏi:
“Shipper thật là sao?”
Tôi lại gửi ảnh chụp đơn hàng lần nữa.
“Người ngoài cửa không nói đúng tên shipper trên đơn, cũng từ chối đứng dưới camera sảnh. Hắn không phải người giao hàng hiển thị trên nền tảng.”
Giọng dì Đào yếu đi.
“Cậu trai, hay cậu đưa căn cước cho nó xem một chút?”
Người đàn ông cười.
“Dì à, cháu giao một đơn hàng thôi mà còn phải đưa căn cước cho người ta xem sao?”
“Vậy anh đứng xa ra để tôi chụp rõ mặt.”
“Dựa vào đâu?”
“Vì anh đang chặn trước cửa nhà tôi.”
Hắn đột nhiên im lặng.
Phía cửa thoát hiểm vang lên một tiếng khẽ.
Giống như kim loại va vào tường.
Tim tôi thắt lại.