Chương 11 - Cuộc Giao Dịch Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phó Vân Tranh không trả lời, ánh mắt không chớp ghim chặt lên mặt tôi.

Anh giơ tay, đưa một tấm ảnh đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn bức ảnh ấy, tim đột ngột co thắt, đầu ngón tay không kiểm soát được mà run lên.

Anh đã đi điều tra tôi.

Phó Vân Tranh nhìn chằm chằm mắt tôi, giọng khàn đặc như bị giấy nhám chà mạnh.

“Năm năm trước, người ở ban công là em?”

Tôi nhìn sự kinh ngạc và không thể tin nổi cuộn trào trong mắt anh, bỗng cảm thấy vô cùng bi ai.

Năm năm thầm yêu, hai tháng hôn nhân, vô số ngày đêm hèn mọn lấy lòng, đến tận khi tôi muốn đi, cuối cùng anh mới đào ra sự thật sớm đã bị anh quên ở một góc này.

Tôi không tránh ánh mắt anh, khóe môi khẽ kéo thành một nụ cười đắng chát đến cực điểm.

“Tổng giám đốc Phó cuối cùng cũng nhớ ra rồi?”

Ánh sáng trong hành lang chật hẹp mờ tối, chỉ có một ngọn đèn cảm ứng trên đầu phát ra ánh sáng trắng chói mắt.

Phó Vân Tranh đứng ngay cửa, tấm ảnh cũ ố vàng trong tay bị anh siết đến đầu ngón tay trắng bệch.

Anh nhìn tôi không chớp, giọng khàn: Tại sao em chưa từng nói với anh?”

Tôi nhìn anh, trong lòng lại không gợn một chút sóng.

Tại sao phải nói với anh chứ?

Để đổi lấy chút thương hại nhất thời của anh? Hay để anh đứng ở vị trí cao hơn, giống như đánh giá một món đồ cổ, cân nhắc lại giá trị cộng thêm của người vợ là tôi?

Tôi không phủ nhận, đón lấy ánh mắt anh, nhẹ nhàng nói ra lời đã đè trong lòng suốt năm năm.

“Đúng, em từng thích anh.”

Cơ thể Phó Vân Tranh đột ngột căng cứng, cả người như bị câu nói này đâm mạnh một nhát.

Tôi cúi đầu nhìn tấm ảnh trong tay anh, trong đầu vẫn nhớ rõ dáng vẻ đêm đó ngoài ban công, khi anh ném chiếc áo vest còn hơi ấm lên vai tôi.

“Phó Vân Tranh, em đã làm con rối xinh đẹp ở nhà họ Tống suốt hai mươi năm. Mẹ em từ đầu đến chân đều đóng gói em theo tiêu chuẩn hoàn hảo nhất, mười sáu tuổi học lễ nghi, mười tám tuổi học tiếng Pháp, họ coi em như một món đồ trang trí sau này có thể dùng để đổi lấy tài nguyên trên thương trường.”

Giọng tôi rất khẽ, nhưng từng chữ như gõ lên mặt băng, mang theo nỗi chua xót lạnh buốt.

“Năm năm trước hôm đó, có lẽ anh chỉ tiện tay giúp em một lần, thậm chí chính anh cũng không nhớ vì sao lại xen vào.”

“Nhưng trước ngày hôm đó, chưa từng có ai nói với em rằng em không phải một món đồ chờ được định giá rồi bán đi.”

Chính vì chiếc áo vest còn vương hơi mưa lạnh ấy đã che đi dáng vẻ chật vật của tôi, tôi giữ anh trong lòng suốt năm năm.

Tôi từng nghĩ, một người đàn ông có thể trong đêm mưa giữ lại chút nhân tính cho một cô gái xa lạ, cho dù trong lòng không có tình yêu, ít nhất cũng sẽ không khinh rẻ cô ấy.

Nhưng hiện thực châm biếm đến mức nào chứ?

Tôi ngước mắt nhìn anh, vị đắng nơi khóe môi không giấu nổi nữa: “Nhưng Phó Vân Tranh, đêm tân hôn anh vén khăn voan của em lên rồi chính miệng nói gì với em, anh còn nhớ không?”

Sắc mặt Phó Vân Tranh hoàn toàn trắng bệch, đồng tử co mạnh.

Anh nhớ ra rồi.

Anh từng nói, tôi rất phù hợp, giống như chiếc bàn trong văn phòng anh, đều ở đúng vị trí nên ở.

“Năm đó anh khiến em cảm thấy mình vẫn là một con người, không bị những người kia tùy ý coi như quân cờ để sắp đặt.” Tôi nhìn gương mặt trắng bệch của anh, vành mắt nóng lên nhưng nước mắt lại lạnh và khô, “Nhưng em liều mạng gả vào nhà họ Phó, gả cho anh, vậy mà trong hôn lễ của chúng ta, chính miệng anh biến em thành một cái bàn.”

Năm năm trước, anh kéo tôi ra khỏi vực sâu bị vật hóa.

Năm năm sau, cũng chính tay anh dán lên người tôi cái nhãn “đồ nội thất tinh xảo”.

Yết hầu Phó Vân Tranh chuyển động gấp gáp, người đàn ông xưa nay cao quý tự chủ lúc này ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói vô cùng khó khăn.

Lớp vỏ kiêu ngạo luôn lý trí, luôn bình tĩnh của anh cuối cùng cũng ầm ầm sụp đổ.

Anh bước về phía tôi một bước, sốt ruột muốn giải thích: “Anh không nhớ hôm đó… lúc ấy anh không biết là em…”

“Em biết.”

Tôi bình thản cắt lời anh: “Cho nên em chưa từng trách anh quên, cũng chưa từng xa xỉ mong anh nhất định phải nhận ra em.”

Phó Vân Tranh cứng đờ tại chỗ, ngay cả dũng khí đưa tay về phía tôi cũng bị câu nói này chặt đứt.

“Điều em trách là, sau này anh rõ ràng đã cưới em, vậy mà hết lần này đến lần khác biến em trở lại thành ‘món đồ’ ấy.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh, nhổ tận gốc chút tình cảm cuối cùng còn sót lại.

“Khi Lâm Sơ Nguyệt rơi nước mắt, em là món đồ trang trí anh cảm thấy không lên nổi mặt bàn; khi quỹ từ thiện xảy ra chuyện cần người chịu áp lực, em là công cụ anh tiện tay ném ra gánh tội. Mặc kệ em có bao nhiêu nỗi khổ, mặc kệ em có bị oan hay không, anh đều không quan tâm, bởi vì chẳng ai để ý tại sao một chiếc ghế lại run, một chiếc bình hoa có sắp vỡ hay không.”

“Trong mắt anh, chỉ cần bảo vệ tốt người tình cũ vô tội kia của anh, chỉ cần thể diện của Phó thị vẫn còn, em chịu bao nhiêu tổn thương cũng được, em cứ phải ngoan ngoãn theo kịch bản anh sắp xếp mà nuốt hết mọi tủi nhục.”

Hành lang lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Đèn cảm ứng trên đầu lặng lẽ tắt, ánh đèn đường vụn vặt ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên gương mặt không còn chút máu của Phó Vân Tranh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng