Chương 1 - Cuộc Giải Cứu Tình Yêu Bi Kịch

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết về chuyện tình thanh mai trúc mã nhưng kết cục lại là bi kịch.

Nữ chính đã lựa chọn nam chính từ trên trời rơi xuống, thậm chí không ngần ngại tuyệt giao với người bạn thanh mai của mình.

Chỉ có anh là bị mắc kẹt trong tình yêu cuồng nhiệt nảy sinh từ thuở thiếu niên, yêu mà chẳng thể có được.

Cuốn tiểu thuyết sinh ra ý thức, để tôi đến cứu rỗi anh.

Thế là từ mười bảy đến hai mươi bảy tuổi, tôi luôn ở bên anh, trọn vẹn mười năm.

Đến sinh nhật hai mươi tám tuổi của anh, tôi mang đầy ắp niềm vui chờ đợi.

Nhưng rồi, nữ chính trùng sinh.

Khi cả đêm ấy anh biệt tăm không một tin tức, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra.

Mọi người đều mong nhân vật nam phụ si tình trong truyện có thể tìm được một người khác.

Nhưng chưa từng ai nghĩ đến, ngoài nữ chính ra, anh chẳng hề muốn bất kỳ ai.

Vậy nên, tôi nên rời đi thôi.

1

Lần đầu tiên tôi gặp Giang Vũ Hoài là ở sân thượng trường học.

Anh dựa vào lan can, đầu hơi cúi xuống, nhìn không rõ nét mặt.

Hoàng hôn nghiêng chiếu, như lớp bụi vàng vỡ vụn rơi xuống người anh, kéo dài một cái bóng cô độc, mảnh khảnh.

Bên cạnh có một chiếc bánh kem nhỏ, lớp kem đang dần tan chảy, quả anh đào bị lún xuống.

Hôm nay là sinh nhật mười bảy tuổi của anh.

Mỗi năm vào ngày này, anh đều cùng cô bạn thanh mai Dụ Mộ đi lên sân thượng sau giờ học, ôm chiếc bánh nhỏ ngắm mặt trời lặn.

Năm ngoái, Dụ Mộ từng cười nói với anh:

“Đợi cậu mười bảy tuổi, mình muốn ăn bánh kem anh đào!”

Giang Vũ Hoài đã làm được, nhưng cô lại thất hẹn.

Bởi vì nam chính trên trời rơi xuống, Phó Dục Hành xuất hiện, cốt truyện chính thức bắt đầu.

Thế giới này vốn là một quyển tiểu thuyết thanh xuân.

Nam chính Phó Dục Hành chuyển trường, trở thành oan gia vui nhộn của nữ chính Dụ Mộ.

Sợi dây gắn kết giữa họ ngày càng sâu đậm, và rồi Dụ Mộ đem lòng thích nam chính kiêu ngạo, phóng túng ấy.

Cuối cùng, cô dần xa cách người bạn thanh mai Giang Vũ Hoài.

Bộ tiểu thuyết này cực kỳ nổi tiếng, nhưng độc giả lại nhất loạt cho rằng Phó Dục Hành chẳng xứng.

Hắn là công tử nhà giàu, lại còn phong lưu, sau khi ở bên nữ chính vẫn vướng vào không ít cô gái khác.

Cả hai chia tay rồi tái hợp không biết bao nhiêu lần.

Dụ Mộ thậm chí còn tức giận mà ở bên Giang Vũ Hoài, cố ý chọc giận nam chính.

Cuối cùng, màn “nam chính truy thê hoả táng tràng” thành công, hai người họ viên mãn bên nhau.

Chỉ còn Giang Vũ Hoài bị nhốt trong tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ, cầu mà chẳng được.

Độc giả đều thương anh, đòi tác giả cho anh một kết cục hoàn mỹ.

Tôi cũng là một trong số đó.

Rồi một ngày, trên màn hình điện thoại bỗng hiện ra một cuộc bình chọn:

【Bạn có nguyện ý cứu rỗi Giang Vũ Hoài không?】

Tôi không hề do dự mà chọn 【Có】.

Chỉ một thoáng trời đất đảo lộn, tôi đã xuyên vào thế giới này.

Có một giọng nói vang lên, nó là “ý chí thế giới”, giữa hàng vạn người bình chọn đã chọn tôi.

Bởi vì tôi là trẻ mồ côi, và tình cảm tôi dành cho Giang Vũ Hoài rất thuần khiết.

Nếu hoàn thành nhiệm vụ cứu rỗi, tôi có thể chọn ở lại thế giới này, còn được nhận một khoản tiền lớn.

Hừm, tiền nong thế nào không quan trọng, quan trọng là tôi thật sự thương Giang Vũ Hoài!

Hơn nữa tôi vốn là fan “thanh mai trúc mã”.

Trong mắt tôi, Giang Vũ Hoài dịu dàng, si tình hơn gã nam chính đào hoa kia gấp trăm lần.

Có lẽ khiến Dụ Mộ quay đầu lại mới là sự cứu rỗi lớn nhất dành cho Giang Vũ Hoài.

Vậy nên, tôi quyết định tác hợp họ!

2

Tôi cố gắng kiềm chế sự phấn khích vì vừa phá vỡ bức tường thứ tư.

Từng bước tiến lại gần, chìa tay ra:

“Chào cậu, mình là học sinh mới chuyển tới!”

Anh ngẩng đầu, ánh chiều tà theo gió lướt qua mái tóc đen trước trán.

Sáng tối đan xen trong mắt tôi, khắc nên gương mặt tuấn tú của chàng thiếu niên.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ký ức liền khắc sâu.

Ngày hôm sau, thầy chủ nhiệm giới thiệu tôi trước lớp:

“Đây là bạn học mới chuyển đến, Ôn Sinh Sinh.”

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, mọi người đều rất nhiệt tình.

Ngoại trừ “nhóm nhân vật chính”.

Chỉ một ánh nhìn, tôi liền nhận ra nam chính khác biệt.

Hắn liếc tôi một cái, sau đó ghé sát tai nữ chính Dụ Mộ nói gì đó.

Khóe môi nhếch lên khinh mạn, ngông cuồng mà lười biếng.

Dụ Mộ lườm hắn, gương mặt trắng trẻo lại hơi ửng đỏ, vừa đáng yêu vừa ngượng ngùng.

Ở chéo bàn, Giang Vũ Hoài ngẩn ngơ nhìn cảnh họ cười nói, trong mắt thoáng u tối.

Anh cúi mắt, hàng mi dài phủ bóng, che đi chút chua xót.

“Chỉ còn chỗ cạnh Giang Vũ Hoài trống, em ngồi đó đi.”

Thầy chủ nhiệm cười bảo.

Tôi nhanh mắt thấy Dụ Mộ khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi vài giây, trong mắt có chút dò xét khó hiểu.

Trực giác cho tôi biết cô không vui.

Nhưng tôi thì vui chứ!

Điều đó chứng tỏ cô ấy đã có cảm giác nguy cơ.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)