Chương 8 - Cuộc Giải Cứu Đầy Bí Mật
Như thể mọi thứ tôi phải chịu mấy ngày nay chỉ là một công việc xảy ra sai lệch.
“Còn nước đưa vào mỗi ngày?”
“Đó là loại thuốc tác dụng chậm do Thừa Châu tìm được.”
“Liều không lớn.”
“Cô uống càng nhiều, cơ thể hỏng càng nhanh.”
“Đợi cứu hộ kết thúc, tất cả mọi người sẽ cho rằng cô chết vì nhiễm trùng và mất nước.”
Ôn Vi đi tới trước mặt tôi, đưa tay vỗ vỗ lên mặt tôi.
“Anh ấy vẫn chưa đủ tàn nhẫn với cô.”
“Nếu đổi thành tôi, ngay ngày đầu tôi đã không để cô sống.”
Tôi đột ngột siết cổ tay cô ta.
Người đàn ông phía sau Ôn Vi lập tức ép tôi vào tường.
Vết thương va vào xi măng lạnh, trước mắt tôi tối sầm.
Cô ta rút tay về, vẻ mặt tức giận.
“Lục soát cô ta.”
Một người đàn ông giật mở áo khoác tôi.
Lá thư của cha và hồ sơ nhân viên rơi hết xuống đất.
Ôn Vi cúi xuống nhặt phiếu xử lý sự cố.
Mới đọc vài dòng, sắc mặt cô ta đã thay đổi.
“Danh sách thử nghiệm gốc ở đâu?”
“Tôi không biết.”
Cô ta túm cổ áo tôi.
“Đừng giả ngốc.”
“Năm đó tất cả gia đình người thử thuốc đều ký thỏa thuận bảo mật.”
“Chỉ cần danh sách công khai, nhà họ Lục sẽ tiêu đời, Thịnh Viễn cũng tiêu đời.”
“Nếu cô sợ như vậy, tại sao còn muốn tìm nó?”
Ôn Vi im lặng một lúc rồi đột nhiên cười.
“Vì mẹ tôi cũng là người thử thuốc.”
Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
Cô ta buông tay, ánh mắt dừng trên lá thư.
“Bà ấy không chết, nhưng đã nằm liệt giường hai mươi năm.”
“Mỗi tháng nhà họ Lục cho chúng tôi một khoản tiền để chúng tôi im miệng.”
“Tôi vào Thịnh Viễn chính là để tìm danh sách gốc.”
“Vậy cô càng nên công khai sự thật.”
“Công khai?”
Ôn Vi như nghe được chuyện cười.
“Công khai chỉ đổi được một câu xin lỗi và một khoản bồi thường.”
“Nhưng cầm danh sách khống chế nhà họ Lục, tôi có thể lấy được nhiều hơn.”
Cô ta căn bản không muốn đòi lại công bằng cho mẹ.
Cô ta chỉ muốn trở thành người nắm quyền mới.
Lục Thừa Châu tưởng Ôn Vi đứng cùng phía với mình.
Thực ra cả hai đều đang chờ đối phương mất giá trị.
Tôi nhìn tập tài liệu trong tay Ôn Vi.
“Lục Thừa Châu đã trúng thứ anh ta chuẩn bị cho tôi.”
“Anh ta không cầm cự được lâu.”
Ánh mắt Ôn Vi khẽ động.
“Cô tưởng tôi sẽ cứu anh ấy?”
Cô ta lấy ra một bản thỏa thuận gấp sẵn.
Trên đó rõ ràng ghi ủy thác nắm giữ cổ phần.
Sau khi Lục Thừa Châu lấy được cổ phần, một nửa sẽ do Ôn Vi kiểm soát.
“Anh ta chết thì thỏa thuận này vô dụng.”
“Cho nên cô sẽ không để anh ta chết trước khi lấy được cổ phần.”
Tôi cố ý nâng giọng.
“Đáng tiếc trang cuối còn thiếu của bản chuyển nhượng, anh ta vĩnh viễn không tìm thấy.”
Ôn Vi lập tức tiến sát thêm một bước.
“Trang đó ở đâu?”
“Trước tiên để tôi gặp Dư Tranh.”
“Cô không có tư cách ra điều kiện.”
“Không có trang cuối, Lục Thừa Châu không lấy được cổ phần.”
“Không có danh sách gốc, cô cũng không khống chế được nhà họ Lục.”
Nước thải đã dâng đến bắp chân.
Bên kia cửa sắt mãi không có tiếng động.
Tôi không biết Dư Tranh còn sống hay không.
Ôn Vi cân nhắc vài giây, cuối cùng ra lệnh nâng cửa sắt lên.
Một người đàn ông đi tới trước hộp điều khiển.
Sau khi nhấn nút, cửa sắt chỉ nhấc lên nửa mét rồi kẹt cứng.
Ôn Vi cau mày.
“Qua đó xem.”
Hai người đàn ông cúi người chui qua khe.
Ngay giây sau, bên trong vang lên tiếng va đập trầm đục.
Dư Tranh lao ra khỏi nước, giật lấy dùi cui điện của một người.
Anh vung tay đánh vào khoeo chân người còn lại.
Người kia hét thảm rồi ngã xuống nước.
Tôi nhân cơ hội húc người bên cạnh, chộp lấy hồ sơ dưới đất.
Ôn Vi quay người bỏ chạy.
Tôi đuổi kịp, đè cô ta ngã trước cửa phòng dữ liệu.
Cô ta rút một con dao gấp từ tay áo, đâm về phía ngực tôi.
Dư Tranh lao tới khóa cổ tay cô ta.
Ba người cùng ngã vào dòng nước thải đang dâng.
Trong hỗn loạn, cửa phòng dữ liệu bị áp lực nước đẩy bật ra.
Sau cửa hiện ra dày đặc những tủ hồ sơ.
Trong tủ kính ở chính giữa đặt một chiếc két sắt màu bạc.
Ôn Vi nhìn thấy két sắt thì đột nhiên không giãy nữa.
Cô ta nhìn về phía sau chúng tôi, trên mặt lộ nụ cười kỳ quái.
“Các người tới muộn rồi.”
“Người thật sự có thể mở két đã tới.”
Tôi quay đầu.
Lục Thừa Châu đứng phía dưới cửa sắt.
Cả người anh ta ướt sũng, sắc mặt xanh xám, nhưng trong tay lại cầm chiếc chìa khóa đồng vừa tìm lại từ kênh thoát nước.
Tay còn lại của anh ta đang đặt lên nút đỏ đóng cửa xả nước thải.
10
Lục Thừa Châu nhấn nút đỏ, phía trên phòng dữ liệu lập tức vang lên còi báo động chói tai.
Nước thải vốn chỉ tới đầu gối bắt đầu dâng nhanh hơn.
Dư Tranh chắn trước tôi, dùi cui điện trong tay chĩa về Lục Thừa Châu.
“Bỏ nút ra.”
Lục Thừa Châu tựa vào cửa sắt, trên mặt không hề có ý lùi bước.
“Giao hồ sơ và trang cuối bản chuyển nhượng cho tôi.”
“Nếu không, không ai được rời khỏi đây.”
Ôn Vi bò dậy khỏi nước, ôm cánh tay bị rạch.
“Anh điên rồi sao?”
“Nước ngập đầy phòng dữ liệu thì két sắt cũng bị nhấn chìm.”
Lục Thừa Châu nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như băng.
“Chỉ cần mở được két, vào chút nước thì có gì?”
“Còn cô, sau lưng tôi đã chuẩn bị bao nhiêu thứ?”
Sắc mặt Ôn Vi khẽ thay đổi.