Chương 1 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Trên Tàu Cao Tốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nghỉ phép về nhà, tôi tình cờ gặp bạn trai cũ trên tàu cao tốc.

Thế nhưng tôi lại để ý đến anh đẹp trai ngồi bên cạnh anh ấy.

Tôi lấy hết can đảm, đưa điện thoại ra, ngượng ngùng hỏi:

“Áo khoác của anh đẹp quá, anh có thể gửi cho tôi một link được không?”

“Tít” một tiếng.

Tôi và anh đẹp trai còn chưa kịp phản ứng, bạn trai cũ đã lạnh lùng nhìn tôi:

“Hỏi nhầm người rồi, áo là của tôi.”

Tôi và Đoàn Duệ nhìn nhau mấy giây.

Đột nhiên phát hiện ánh mắt của anh ta lạnh đến đáng sợ, như thể muốn nuốt chửng tôi.

“Hóa ra là vậy, là tôi hiểu lầm rồi.”

Tôi ngượng ngùng rụt tay về, cười gượng hai tiếng.

Sau đó đi được ba bước lại quay đầu hai lần, lưu luyến không rời trở về chỗ ngồi của mình.

Một lần dũng cảm, đổi lấy cả đời hướng nội.

Trời mới biết tôi đã tìm trên một cuốn sách kia bao nhiêu cách, lặng lẽ luyện tập trong lòng bao nhiêu lần, mới lấy được chút can đảm ấy.

Vậy mà lại bị Đoàn Duệ phá hủy sạch sẽ.

Tôi cầm điện thoại, mặt mày khổ sở, chỉ mong trước ga dừng tiếp theo còn được nhìn anh đẹp trai thêm một lần cuối.

Nhưng không ngờ, Đoàn Duệ ngay cả cơ hội này cũng không cho tôi.

Anh ta chắn chặt trước mặt anh đẹp trai, đến một sợi tóc cũng không cho tôi nhìn thấy.

Tôi đành thu lại ánh mắt.

Vừa nhìn link Đoàn Duệ gửi qua điện thoại, tôi vừa nhỏ giọng lầm bầm.

“Đúng là keo kiệt, chia tay rồi mà còn phá hoại nhân duyên của tôi.”

“Chúng ta là những cá thể tương đối độc lập, sao anh có thể cưỡng ép chuyển ý chí của tôi được chứ?”

“Đoàn Duệ à Đoàn Duệ, biết sớm như vậy, ngay từ đầu tôi đã không dính dáng gì đến anh rồi.”

Lầm bầm xong câu này, khóe mắt bỗng nhìn thấy một chiếc quần jeans màu xanh nhạt đang đứng bên cạnh tôi.

Sau đó cúi người, càng áp sát lại gần…

2

Tôi né sang một bên, theo phản xạ ngẩng đầu lên, lại phát hiện là tên khốn Đoàn Duệ.

Cằm anh ta sắc đến mức như muốn đâm chết tôi.

Lúc lấy vali từ trên đầu tôi xuống, anh ta dường như còn cười lạnh một tiếng.

Mãi đến khi được người bên cạnh nhắc nhở, tôi mới luống cuống chạy xuống xe.

Ánh mắt lại rơi lên anh đẹp trai bên cạnh Đoàn Duệ.

Không hiểu sao tôi thấy chiếc áo khoác dù màu đen trên người anh ấy chướng mắt vô cùng.

Nhưng rồi, tôi chợt nghĩ, vì sao áo của Đoàn Duệ lại mặc trên người anh ấy?

Nhìn hai người họ đứng sát nhau đến vậy, suy nghĩ của tôi càng trôi càng xa.

Ánh mắt khi nãy của Đoàn Duệ, tôi hình như đã từng nhìn thấy ở đâu rồi.

Đúng rồi.

Là khi chúng tôi còn chưa chia tay.

Có nam sinh đến hỏi tôi xin phương thức liên lạc, Đoàn Duệ chính là dùng ánh mắt như vậy đẩy đối phương lui.

Tôi nheo mắt nhìn hai bóng lưng kia.

Trong nháy mắt đã hiểu ra.

“Đệt, xu hướng tính dục của Đoàn Duệ đã thay đổi rồi!”

3

Trên đường ngồi taxi về nhà, tôi trăn trở mãi.

Cuối cùng mới nghĩ thông chuyện này.

Có lẽ là vì, lúc chia tay chúng tôi đã gây ra cú sốc quá lớn cho trái tim yếu ớt của anh ta.

Anh ta nhất thời nghĩ quẩn, nên chuyển sang một cách khác để phát tiết.

Đều tại tôi.

Tôi cũng đâu ngờ khả năng chịu đựng tâm lý của anh ta lại kém đến vậy.

Haiz!

4

Vừa xuống xe, mẹ đã đợi tôi ở cửa.

Bà kích động vẫy tay với tôi: “Miêu Miêu, đi nhanh hai bước, để mẹ nhìn con cho kỹ nào.”

Mẹ kéo tôi trái xem phải ngắm, liên tục than thở.

“Gầy rồi, gầy rồi, ở trường con ăn cái gì vậy, đồ ăn chế biến sẵn hay thịt zombie hả?

“Nhìn là biết dinh dưỡng không đủ, mẹ đã hầm canh gà cho con rồi, tối nay cứ việc ăn thoải mái!”

Tôi cười gật đầu, không dám phản bác.

Tôi không chỉ không gầy đi, mà còn béo thêm hai cân rưỡi.

Vừa đi được hai bước, nụ cười đã cứng đờ.

Trái tim từng bị tôi làm tổn thương kia lúc này đang âm u nặng nề đi về phía tôi.

“Tiểu Đoạn à, dì cũng lâu rồi không gặp cháu, đang định hỏi sao Miêu Miêu không về cùng cháu.”

Chuyện chúng tôi chia tay, tôi vẫn chưa nói với mẹ tôi.

Đoạn Duệ vẫn luôn là đứa con nhà người ta, đẹp trai, học giỏi, còn từng giành nhiều giải thưởng lớn trong các cuộc thi mỹ thuật.

Tôi cũng là đứa con nhà người ta.

Là kiểu đứa mà phụ huynh nhìn thấy tôi là sẽ cúi xuống nói với con mình: “Bé cưng, lớn lên con đừng giống chị kia nhé” ấy.

Mẹ tôi luôn hận tôi không thành tài.

Cho đến khi tôi thi đỗ đại học, lại còn học cùng một thành phố với Đoạn Duệ, hơn nữa chúng tôi còn ở bên nhau.

Bà mới yên tâm nói với tôi: “Có Tiểu Đoạn ở đây, tương lai của con, mẹ cũng yên tâm rồi.”

Nếu bà biết tôi và Đoạn Duệ đã chia tay.

Cảnh đó, tôi không dám nghĩ tới.

Vậy nên tôi chỉ có thể nhìn Đoạn Duệ đầy cầu xin, trong lòng thầm niệm:

“Dù gì cũng từng yêu một lần, nếu không yêu nữa, cũng xin đừng làm tổn thương.”

5

Đoạn Duệ liếc tôi một cái, tự nhiên đón lấy vali.

Anh lễ phép mỉm cười với mẹ tôi.

Nhưng tôi lại lập tức thấy không ổn.

“Dì à, thật ra cháu và Miêu Miêu……”

Tôi lập tức xông lên, hạnh phúc khoác lấy tay anh.

Cười rạng rỡ: “Mẹ, thật ra con và A Duệ…… là cố ý tách ra.”

Tôi tùy tiện bịa một lý do: “Không thì chúng con cứ dính lấy nhau mãi, để người ta thấy cũng ngại lắm.”

Mẹ “ồ” một tiếng thật dài, cười khẽ:

“Mẹ hiểu, mẹ của con đây cũng từng trẻ qua rồi.”

Bà nhìn về phía Đoạn Duệ: “Tiểu Đoạn, vừa lúc mẹ cháu đi công tác, tối nay sang nhà chúng tôi ăn cơm nhé.”

Đoạn Duệ đáp lời vô cùng sảng khoái.

Anh hơi ngẩng khuôn mặt nhìn phát ghét kia lên, khẽ nhướng mày với tôi.

Ý gì đây?

Khóe miệng tôi giật giật, anh ta muốn uy hiếp tôi sao?

Ừ, được thôi.

Xem ai uy hiếp ai hơn.

Tôi đi theo sau Đoạn Duệ, vừa đi vừa vẽ vòng tròn nhỏ nguyền rủa anh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)