Chương 3 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Tại Quán Mì
Đến nơi nhớ báo bình an.”
Thẩm Thanh Vãn gật đầu.
Cô kéo vali đi về phía cửa kiểm tra an ninh.
Đi được vài bước, cô dừng lại.
Quay đầu.
“Ông Cố.”
“Ừ.”
“Con sẽ quay về.”
Cô đi rồi.
Cửa kiểm tra an ninh nuốt lấy bóng lưng cô.
Cố Thừa An đứng nguyên tại chỗ, vành mắt đỏ lên.
Ông quay mặt đi, đưa tay ấn khóe mắt.
Lâm Thục Viện khoác tay ông.
Không nói gì.
Cố Tây Phong đứng phía sau nhìn về phía cửa an ninh, sống mũi cay xè.
“Bố.”
Cậu hỏi:
“Chị ấy sẽ quay lại chứ?”
Cố Thừa An không trả lời.
Khi máy bay cất cánh, Thẩm Thanh Vãn ngồi bên cửa sổ.
Mây trắng trải dài dưới chân.
Cô mở điện thoại.
Chế độ máy bay.
Trước khi màn hình tối đi, cô nhìn thấy màn hình khóa hoàn toàn trống rỗng.
Cô không đặt hình nền.
Chỉ là một màu đen.
Cô tắt điện thoại.
Nhắm mắt.
Cô không biết London trông như thế nào.
Không biết một bát mì ở đó giá bao nhiêu.
Không biết mình có thể học được cách gọi một tiếng “bố” hay không.
Cô chỉ biết lúc này mình đang ở trên trời.
Phía dưới là tất cả những gì cô đã rời bỏ.
Cô không khóc.
Nhưng những ngón tay vẫn đang run.
London.
Cô sống trong một căn hộ nhỏ trên tầng áp mái.
Mái nhà nghiêng, cửa sổ nhìn ra một con hẻm hẹp.
Tầng dưới có một tiệm bánh mì.
Sáu giờ sáng mỗi ngày bắt đầu nướng bánh, mùi thơm có thể bay tận tầng năm.
Cô mua một chiếc SIM mới, gửi tin nhắn đầu tiên cho Cố Thừa An.
“Con đến rồi. Đã ổn định chỗ ở. Mai con đến trường làm thủ tục.”
Ông trả lời ngay lập tức.
“Được. Có chuyện gì thì gọi điện.”
Cô không trả lời.
Mở mục tin tức.
Một tin tài chính hiện lên.
“Doanh thu quý ba của Bất động sản Khương thị tăng 23% so với cùng kỳ. Khương Nghiễn được bình chọn là ‘Lãnh đạo doanh nghiệp trẻ của năm’, được truyền thông gọi là ‘người cầm lái trẻ nhất giới bất động sản’.”
Kèm theo một tấm ảnh.
Anh đứng tại buổi họp báo, mặc vest tối màu, cà vạt thắt ngay ngắn không một nếp nhăn.
Gầy hơn trước.
Mắt mày vẫn như vậy.
Nhưng ý cười nơi khóe môi đã biến mất.
Trông anh rất ổn.
Rất ổn.
Cô tắt tin tức.
Ngoài cửa sổ đang mưa.
Mưa nhỏ, lặng lẽ không tiếng động.
Cô mở máy tính.
Bắt đầu sắp xếp tài liệu.
Hai năm sau.
Cuối thu.
Mưa ở London kéo dài suốt một tuần.
Ngày cô rời đi, mưa đột nhiên tạnh.
Trời vẫn chưa trong.
Nhưng ánh sáng xám trắng xuyên qua những đám mây, chiếu lên cửa sổ mái nghiêng của căn hộ.
Cô đứng trước cửa sổ, nhét những cuốn album cuối cùng vào thùng giấy.
Chủ nhà người Hoa tới nhận chìa khóa, nhìn cô thêm mấy lần rồi hỏi:
“Còn quay lại không?”
Cô nói:
“Không.”
Cố Tây Phong gửi liền ba mươi bảy tin nhắn.
Tin cuối cùng là một đoạn ghi âm.
Giọng cậu khàn khàn:
“Chị, chị mà còn không về thì em thật sự leo tường sang Anh tìm chị đấy.”
Cô mua vé máy bay.
Chuyến bay hạ cánh lúc chín giờ tối.
Cô vừa đẩy vali ra ngoài, Cố Tây Phong đã lao tới, suýt đâm đổ bảng chỉ dẫn bên cạnh.
“Chị!!”
Hai năm không gặp, cậu lại cao thêm.
Một mét tám bảy.
Vai rộng hơn.
Đường quai hàm rõ nét.
Mắt mày càng giống Cố Thừa An, nhưng vẫn còn chút hấp tấp chưa mất hết của tuổi trẻ.
Cậu giật lấy vali trong tay cô.
Tay kia định khoác vai cô, nhưng giữa chừng lại rụt về.
Cuối cùng chỉ đỏ tai đứng bên cạnh.
“Em cao lên rồi.”
Cô nói.
“Một mét tám bảy rồi đấy!”
Cậu ưỡn ngực.
“Còn chị thì vẫn lùn như thế.”
Cô mặc kệ cậu.
Cố Thừa An và Lâm Thục Viện đang đứng cạnh xe.
Tóc bạc của Cố Thừa An nhiều hơn hai năm trước.
Ông đứng đó, hai tay đút túi áo.
Khóe miệng hơi cong.
Vành mắt đỏ hoe.
Lâm Thục Viện vẫn cầm một túi giấy.
Động tác giống hệt hai năm trước.
“Mang cho con ít đồ ăn.”
Cô nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Cố Thừa An bước lên một bước.
Môi ông khẽ động.
“Về là tốt rồi.”
Chỉ bốn chữ.
Không nói thêm.
Cô nhìn ông.
Hai năm rồi.
Cô hé miệng.