Chương 14 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Tại Lâm Châu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn chén trà trước mặt, rồi lại nhìn lão gia tử nhà họ Thẩm.

“Ông muốn tôi quỳ xuống?”

Lão gia tử lạnh lùng đáp:

“Chỉ cần cháu biết điều, chuyện hôm nay có thể kết thúc ở đây.”

Tôi bật cười.

“Được.”

Đường Đường giật mình kéo tay tôi:

“Thanh Hòa, cậu đừng làm chuyện ngốc nghếch.”

Tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ấy, sau đó bước đến trước bàn.

Lâm Mạn thấy tôi tiến lại gần, khóe môi không kìm được mà cong lên.

Thẩm Tri Hành vẫn đứng yên tại chỗ.

Anh ta không ngăn cản.

Cũng không nói một lời.

Tôi cầm chén trà lên.

Lão gia tử tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.

Nhưng giây tiếp theo, tôi nghiêng tay.

Nước trà nóng đổ hết xuống tờ giấy cam kết giả mạo trên bàn.

Mực trên giấy nhanh chóng nhòe ra.

Lão gia tử đập mạnh tay xuống bàn.

“Hứa Thanh Hòa!”

Tôi đặt chiếc chén rỗng xuống.

“Trà tôi đã dâng rồi.”

“Còn chuyện quỳ xuống, ông không xứng.”

Sắc mặt tất cả người nhà họ Thẩm đồng loạt thay đổi.

Lâm Mạn chỉ tay vào tôi:

“Cô điên rồi à? Cô có biết mình đang làm gì không?”

“Tôi biết rất rõ.”

Tôi lấy điện thoại mới mà Đường Đường đưa cho mình, mở một đoạn ghi âm.

Trong phòng họp lập tức vang lên giọng nói của lão gia tử.

“Nhà họ Hứa nợ nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm muốn cuộc hôn nhân này, chính là muốn các người phải trả nợ.”

Sau đó là giọng của Thẩm Tri Hành:

“Chỉ cần cô chịu giúp một tay, chuyện hôn sự chúng ta có thể từ từ bàn.”

Tiếp theo là giọng của Lâm Mạn:

“Cô cúi đầu chào tôi, nói một tiếng xin lỗi, tôi có thể không tính toán chuyện cô vu khống tôi say xỉn lái xe.”

Sắc mặt lão gia tử lập tức tái mét.

“Cháu ghi âm?”

Tôi bình thản đáp:

“Không chỉ ghi âm.”

Đường Đường đẩy cửa phòng họp ra.

Phía sau cô ấy là lão Lương, hai người mặc cảnh phục và một người đàn ông đeo kính, tay cầm túi hồ sơ.

Lão Lương bước vào, nhìn lướt qua đám người nhà họ Thẩm.

“Chúng tôi đã nghe đủ rồi.”

Lão gia tử chống gậy đứng bật dậy.

“Viện phó Lương, đây là chuyện riêng của hai nhà.”

“Dùng giấy tờ giả để uy hiếp người khác, can thiệp vào quá trình điều tra và ép nhân chứng thay đổi lời khai không còn là chuyện riêng nữa.”

Người đàn ông đeo kính đặt túi hồ sơ lên bàn.

“Bản cam kết này đã được giám định sơ bộ. Giấy và mực đều không thuộc cùng một thời kỳ. Chữ ký cũng có dấu hiệu sao chép.”

Sắc mặt lão gia tử trắng bệch.

“Không thể nào.”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông không dám đưa thẳng cho bố tôi, bởi vì ông biết chỉ cần ông ấy nhìn một lần là sẽ nhận ra nó là giả.”

Lão gia tử siết chặt cây gậy.

“Cháu không có bằng chứng chứng minh là ta làm giả.”

Lão Lương lạnh nhạt nói:

“Trong thư phòng nhà họ Thẩm có bản nháp, giấy than và hồ sơ chữ viết cũ của ông Hứa. Người làm việc trong nhà đã đồng ý phối hợp điều tra.”

Cây gậy trong tay lão gia tử rơi xuống đất.

Thẩm Tri Hành quay phắt sang nhìn ông ta.

“Ông nội, chuyện này là thật sao?”

Lão gia tử không trả lời.

Sự im lặng của ông ta đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

Thẩm Tri Hành lùi lại nửa bước.

Lần đầu tiên, vẻ kiêu ngạo trên mặt anh ta hoàn toàn biến mất.

“Vì sao ông phải làm như vậy?”

Lão gia tử tức giận quát:

“Còn không phải vì Thẩm thị sao?”

“Dự án thuốc mới bị đình trệ, ngân hàng siết tín dụng, mấy đối tác đều đang rút vốn. Chỉ cần cưới được con bé này, nhà họ Hứa và Viện nghiên cứu sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Tôi nghe vậy chỉ thấy buồn cười.

“Từ đầu đến cuối, các người chưa từng muốn kết thân.”

“Các người chỉ muốn tìm một tấm vé cứu mạng.”

Lão gia tử nhìn tôi chằm chằm.

“Thì sao? Cháu là con gái, sớm muộn cũng phải lấy chồng. Gả vào nhà họ Thẩm có gì không tốt?”

Tôi còn chưa lên tiếng, Đường Đường đã nổi giận:

“Nhà các người sắp đổ đến nơi rồi mà vẫn tưởng mình là hoàng đế chọn phi à?”

Người cảnh sát bước lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)