Chương 11 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Tại Lâm Châu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Điện thoại của Thẩm Tri Hành reo lên. Anh ta bắt máy nghe vài giây, sắc mặt liền thay đổi dữ dội:

“Cậu nói gì? Viện nghiên cứu đình chỉ đàm phán với Thẩm thị rồi?”

Anh ta ngẩng phắt lên nhìn tôi: “Hứa Thanh Hòa, là cô làm đúng không?”

Tôi chưa kịp mở miệng, Đường Đường đã chắn ngang trước mặt tôi:

“Đừng có hắt bẩn lên người khác. Trợ lý nhà anh uống rượu tông xe, làm tập đoàn mang tiếng xấu thì trách ai?”

Thẩm Tri Hành cúp máy, ánh mắt đáng sợ vô cùng: “Hứa Thanh Hòa, cô tốt nhất nên cầu nguyện chuyện này không liên quan đến cô.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Nếu có liên quan thì sao?”

Anh ta bước từng bước tới gần: “Thế thì cô chính là đang mượn tình nghĩa của hai nhà để trả thù riêng.”

Tôi nuốt nốt miếng bánh bao cuối cùng: “Thẩm Tri Hành, nhà họ Thẩm các người lúc đi cầu xin thì gọi là ‘tình nghĩa’, lúc bị từ chối thì bảo là ‘thù riêng’. Cái bài văn mẫu này tiện lợi thật đấy.”

Anh ta còn muốn nói gì đó, điện thoại lại reo. Lần này, đọc xong tin nhắn, mặt anh ta còn khó coi hơn lúc nãy gấp bội.

Đường Đường ghé sát tai tôi: “Anh ta bị sao thế?”

Tôi liếc nhìn bàn tay đang siết chặt điện thoại của Thẩm Tri Hành: “Thẩm thị có biến rồi.”

Thẩm Tri Hành chằm chằm nhìn tôi: “Hứa Thanh Hòa, tối nay theo tôi về nhà họ Thẩm.”

“Dựa vào đâu?”

“Ông nội tôi muốn gặp cô.”

“Không gặp.”

“Ông ấy nói, nếu cô không đến, ông ấy sẽ đích thân đi tìm chú Hứa.”

Tôi ngẩng đầu lên: “Thế thì để ông ta đi.”

Thẩm Tri Hành gằn từng chữ: “Trong tay ông ấy có bản cam kết năm xưa bố cô tự tay ký.”

Nụ cười trên mặt tôi tắt ngấm. Câu chửi của Đường Đường cũng nghẹn lại ở cổ họng.

Thẩm Tri Hành nhìn tôi: “Bây giờ, chúng ta có thể nói chuyện được chưa?”

Tôi theo Thẩm Tri Hành đến tập đoàn Thẩm thị. Không phải vì tôi sợ anh ta. Tôi chỉ muốn xem rốt cuộc nhà họ Thẩm đang nắm giữ thứ gì của bố tôi mà dám dăm lần bảy lượt đem ra uy hiếp.

Trong phòng họp, lão gia tử đã ngồi chễm chệ ở ghế chủ tọa. Bên cạnh ông ta là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Thấy tôi bước vào, ông ta không hề đứng dậy.

“Thanh Hòa, ngồi đi.”

Tôi đứng yên không nhúc nhích: “Đồ đâu?”

Lão gia tử tỏ vẻ không vui: “Người trẻ tuổi đừng có nôn nóng như vậy.”

Đường Đường bị chặn ở ngoài cửa, trước khi rời đi còn khẩu hình với tôi: *Đừng nhịn.*

Tôi đương nhiên sẽ không nhịn. “Lão gia tử, cháu đến đây không phải để nghe ông dạy đời.”

Thẩm Tri Hành nhíu mày: “Hứa Thanh Hòa, chú ý thái độ.”

Tôi lườm anh ta: “Là anh gọi tôi tới.”

Anh ta bị tôi chặn họng bằng một câu.

Lão gia tử mở chiếc hộp gỗ, lấy ra một tờ giấy ố vàng. “Đây là lời hứa năm xưa bố cháu tự tay viết.”

Tôi đón lấy tờ giấy. Nét chữ trên giấy đúng là rất giống của bố tôi. Đại ý là nhà họ Hứa nợ nhà họ Thẩm một ân tình lớn, sau này nếu nhà họ Thẩm gặp nạn, nhà họ Hứa nhất định sẽ ra tay tương trợ. Bên dưới là chữ ký tên bố tôi.

Tôi xem xong, ngẩng đầu lên: “Cho nên?”

Lão gia tử cười nhạt: “Cho nên cuộc hôn nhân này không phải cháu nói hủy là hủy được.”

“Tờ giấy này thì liên quan gì đến chuyện hôn sự?”

“Nhà họ Hứa nợ nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm muốn cuộc hôn nhân này, chính là muốn các người phải trả nợ.”

Tôi bị cái dáng vẻ ngang ngược vô lý của ông ta chọc cười. “Ông Thẩm, ông coi ân tình như khế ước bán thân đấy à?”

Thẩm Tri Hành trầm giọng xen vào: “Đừng nói khó nghe như vậy.”

“Các người làm trò bỉ ổi mà còn sợ tôi nói à?”

Sắc mặt lão gia tử sa sầm: “Hứa Thanh Hòa, năm xưa bố cháu sống sót được là nhờ thuốc của nhà họ Thẩm. Không có nhà họ Thẩm thì không có nhà họ Hứa ngày hôm nay.”

Tôi nhìn chằm chằm ông ta: “Bố cháu chưa từng nhắc đến chuyện này.”

“Ông ta đương nhiên không nói rồi. Chuyện nợ mạng người, nói ra có vinh quang gì đâu.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)