Chương 6 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Tôi Và Đàn Mèo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cắn chặt môi trong, cố nén giọt nước mắt chực trào.

Tôi biết, trong ngôi nhà này chỉ cần có bố Tần không chê bai và đối xử tốt với tôi là đủ rồi.

Thế nhưng ánh mắt coi thường của bà cụ vẫn khiến lòng tôi nhói đau buốt giá.

Đúng lúc đó, con vẹt trên vai bà cụ bỗng vỗ cánh phành phạch bay lên, đậu thẳng lên chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ giữa phòng khách.

Nó cúi đầu xuống, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào bà cụ rồi cất tiếng kêu quang quác chói tai:

【Quác! Bà già chết tiệt! Sáng nay ngủ dậy lắp hàm răng giả còn không chặt, rơi tọt vào bồn cầu vớt cả buổi mới lên, thế mà cấm tiệt không cho tao nói với ai! Quác!】

Tôi ngây người.

Tai To đứng trên bậc cầu thang lập tức phát ra một tràng cười ngặt nghẽo:

【Meo ha ha ha! Buồn cười chết mất thôi! Hóa ra mụ già này chỉ giỏi cái thói làm màu làm mè!】

Con vẹt nhìn thấy tôi, liền vỗ cánh bay sà xuống đậu ngay lên vai tôi, lấy cái đầu mềm mại cọ cọ vào má tôi:

【Quác! Bé con ơi, trên người em có mùi hạt hướng dương thơm quá! Từ nay đại bàng ta nhận em làm đại ca nhé! Con mụ già chết tiệt kia ngày nào cũng bắt tao học tiếng Anh, ông đây là chim nước Úc, kiếm đâu ra giọng Luân Đôn chuẩn cho mụ nghe chứ! Quác!】

Tôi không thể nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.

Sắc mặt bà cụ biến đổi liên tục, giơ gậy chỉ thẳng vào con vẹt mà mắng:

“Thúy Hoa! Mày cút ngay xuống đây cho tao! Ai cho mày chạm vào người con ranh kia!”

Tôi hít sâu một hơi, bước ra từ sau lưng bố Tần, nhìn thẳng vào ánh mắt kinh ngạc của bà cụ:

“Cụ ơi, Thúy Hoa bảo là, sáng nay hàm răng giả của cụ bị rơi vào bồn cầu, vớt mãi mới lên được, cụ còn dặn nó không được nói cho người khác biết.”

“Nó còn bảo nó là chim nước Úc, không thích học giọng Luân Đôn đâu ạ.”

9

Cả căn phòng khách rơi vào một khoảng lặng kỳ quặc và ngột ngạt.

Mấy người vệ sĩ sau lưng bố Tần gục đầu xuống, hai vai rung lên bần bật vì cố nhịn cười.

Khuôn mặt bà cụ chuyển từ tái xanh sang đỏ bừng, rồi từ đỏ chuyển sang tím ngắt.

Bà vội vàng lấy tay che chặt miệng lại, dường như sợ người ta phát hiện ra bộ răng giả tiền tỷ của mình vừa được vớt từ bồn cầu lên thật.

“Mày… con nhóc này… mày nói hươu nói vượn cái gì đấy!”

Bố Tần thoáng chút ngỡ ngàng, sau đó không giấu nổi mà bật cười thành tiếng.

Bố đưa tay véo nhẹ má tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ nuông chiều:

“Bà nội à, Hiểu Hiểu có một khả năng đặc biệt, con bé nghe hiểu được ngôn ngữ của động vật. Xem ra Thúy Hoa đã khai sạch sành sanh bí mật của bà rồi.”

Bà cụ mở to mắt bàng hoàng, nhìn con vẹt đang ngoan ngoãn đậu trên vai tôi, rồi lại liếc sang con mèo Tai To đang đứng trên cầu thang nhìn bà với ánh mắt mỉa mai.

Bàn tay chống gậy của bà run rẩy, nhất thời không tìm được lời nào để cãi lại.

Nhìn vẻ bối rối luống cuống của bà, tôi bỗng thấy bà chẳng còn đáng sợ chút nào nữa.

Tôi với tay lấy đĩa hạt hướng dương cao cấp trên bàn trà, xòe lòng bàn tay ra.

Con vẹt lập tức thích thú mổ ăn lia lịa.

Tôi ngước nhìn bà cụ, giọng điệu vô cùng chân thành:

“Cụ ơi, con không phải là đứa con hoang không rõ nguồn gốc, con là con gái của bố Tần.”

“Con nghe hiểu động vật nói chuyện. Thúy Hoa thực ra rất quý cụ, nhưng nó bảo cụ cứ hay ngồi thừ người một mình trước cửa sổ, nó thấy cụ cô đơn quá nên mới cố tình tự nhổ lông để chọc cho cụ mắng đấy ạ.”

Bà cụ sững sờ.

Bà nhìn vào đôi mắt trong veo không chút gợn đục của tôi, rồi lại nhìn sang con vẹt trên vai tôi, nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị bỗng nứt ra một tia xúc động.

Bố Tần khẽ thở dài, bước tới đỡ lấy cánh tay bà cụ:

“Bà nội, con kiếm được nhiều tiền đến đâu chăng nữa thì khi về nhà căn nhà này vẫn lạnh lẽo vô hồn, chính Hiểu Hiểu đã mang lại hơi ấm và sinh khí cho nơi này.”

“Máu mủ ruột rà thật sự quan trọng đến thế sao ạ? Chẳng lẽ gia đình họ Tần chúng ta đến việc thêm một đôi đũa, nuôi thêm một miệng ăn cũng không làm nổi?”

Bà cụ nhìn ánh mắt dần trở nên dịu dàng của cháu trai, thở dài thườn thượt một tiếng, cả người như già đi cả chục tuổi.

Bà không nhìn tôi nữa, mà chỉ gõ gõ cây gậy xuống sàn:

“Thúy Hoa, còn không mau về đây! Cái đồ chim phản phúc, ăn cây táo rào cây sung.”

Con vẹt vỗ cánh bay về đậu lên vai bà cụ, không quên ngoái đầu gào to với tôi:

【Quác! Bé con ơi! Lần sau nhớ để dành quả óc chó cho tao nhé! Quác!】

Bà cụ bước ra đến cửa, bước chân khẽ khựng lại nhưng không ngoảnh đầu:

“Tiệc gia đình họ Tần vào tối thứ Sáu tuần sau, dẫn con bé đi cùng. Mặc cho tề chỉnh vào, đừng để mất mặt nhà họ Tần.”

Nói xong, bà bước lên chiếc xe Maybach màu đen, rời khỏi căn biệt thự.

Bố Tần bế bổng tôi lên, tung tôi lên không trung rồi đỡ lấy thật vững vàng:

“Làm tốt lắm, con gái Tần Hiểu Hiểu của bố.”

Tôi ôm chặt lấy cổ bố, cười vang lên rạng rỡ.

10

Buổi tiệc gia tộc của nhà họ Tần hôm đó, tôi trở thành tâm điểm của tất cả mọi người.

Tôi diện chiếc váy công chúa cao cấp do nhà thiết kế người Pháp đích thân may đo, trên cổ đeo một bộ trang sức ngọc bích phỉ thúy tím thượng hạng do chính tay bà cụ cử người mang tới tặng.

Những người họ hàng nhà họ Tần vốn dĩ trước giờ mắt để trên trán, từ nay chẳng một ai dám thốt lên nửa chữ “con hoang” nữa.

Tai To được đặc cách cho đi lại tuần tra trên thanh xà ngang của sảnh tiệc, còn Bánh Bao thì ngoan ngoãn đi sát cạnh chân tôi làm vệ sĩ bốn chân.

Bà cụ ngồi ở vị trí chủ tọa, tuy khuôn mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt nhìn tôi đã không còn chút chán ghét nào.

Tôi bưng một ly nước hoa quả ép tươi tiến đến trước mặt bà, cất giọng ngọt ngào:

“Con chào cụ ạ.”

Bà cụ nhấp một ngụm trà, từ trong túi áo rút ra một phong bao lì xì dày cộp nhét vào tay tôi:

“Cầm lấy mà mua đồ ăn vặt, sau này bớt cho Thúy Hoa ăn mấy thứ hạt linh tinh đi, dạo này nó béo tròn quay như quả bóng rồi đấy.”

Tôi sờ phong bao dày cộp trong tay, cười tít mắt không thấy tổ quốc đâu:

“Con cảm ơn cụ ạ!”

Bố Tần cầm ly rượu bước lại gần, nhìn tôi mỉm cười.

Bên ngoài sảnh tiệc, tuyết lạnh mùa đông đã tan biến từ lâu, gió xuân nhẹ nhàng lướt qua những tán hoa anh đào trong vườn.

Mấy chú chim sẻ trên cành ríu rít chuyền cành:

【Chíp chíp! Con bé hai chân này giờ là nhân vật quyền lực nhất ở đây rồi đó nha!】

【Chứ sao nữa! Nó được cả tên đại ma vương mặt lạnh lẫn bà lão khó tính cùng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa cơ mà!】

Tôi nép vào chân bố Tần, nhón lấy miếng thịt bò Wagyu hảo hạng mà Bánh Bao vừa ngoan ngoãn ngậm mang tới.

Mấy chú chim sẻ nói đúng lắm.

Tôi sẽ chẳng bao giờ phải thui thủi trong trạm rác tối tăm lạnh lẽo để chờ đợi một người bố không bao giờ quay đầu lại nữa.

Máu mủ ruột rà không thể quyết định ai mới là gia đình.

Chỉ có tình yêu thương thực sự mới làm được điều đó.

HẾT.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)