Chương 1 - Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Giữa Tôi Và Đàn Mèo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố nhét vào tay tôi một mẩu bánh mì mốc meo rồi quẳng tôi ở lại bãi rác.

“Cứ ở yên đây, mai sẽ có người tới đón.”

Tôi biết thừa ông ta nói dối. Mẹ kế sinh em trai rồi nên bố chẳng còn muốn nuôi tôi nữa.

Tôi co ro trong một góc mà khóc, bỗng một con mèo mướp sứt tai nhảy tót lên đùi tôi.

【Anh em ơi! Con bé hay chia xúc xích cho chúng ta đang gặp nạn kìa!】

【Đi mau! Ra chặn cái tên đày tớ hai chân giàu có nhất của bọn mình lại!】

Nửa tiếng sau, đàn mèo hoang khắp thành phố kéo đến chặn kín một con đường.

Tất cả chỉ để ép người đàn ông ngồi trong xe Rolls-Royce phải bước ra ngoài, dẫn ông ấy đến trước mặt tôi.

1

Tối hôm qua tôi nghe thấy mẹ kế nằm trong chăn thủ thỉ to nhỏ với bố.

“Cái của nợ ăn hại đấy ngày nào cũng ăn bám ở nhà, nhìn ngứa cả mắt! Trong bụng tôi là đích tôn độc đinh nối dõi tông đường nhà họ Tô, không thể để con ranh đó át hết phúc phần được. Mau tống nó đi đi, tìm bừa mảnh đất hoang nào vứt đại vào đấy, sống chết mặc bay theo số phận của nó.”

Bố vâng vâng dạ dạ đồng ý. Thế là sáng sớm hôm nay, ông ta lôi xềnh xệch tôi tới trạm rác bỏ hoang cách nhà hàng chục cây số này.

Cánh cửa tôn bên ngoài đã bị khóa lại bằng một ổ khóa gỉ sét.

Tôi không thể ra ngoài được nữa.

Tôi ôm chặt lấy hai đầu gối, nước mắt cứ lã chã rơi xuống mũi giày cáu bẩn.

Tôi không hiểu nổi, tại sao những đứa trẻ khác đều có bố mẹ yêu thương, còn tôi đến một bữa cơm sạch sẽ cũng chẳng có mà ăn.

Một con mèo mướp sứt tai bẩn thỉu chui qua cái lỗ thủng trên tường bước vào.

Nó nhảy thoăn thoắt qua mấy thùng dầu cũ kỹ rồi tiến lại gần tôi, lấy cái đầu lông xù cọ cọ vào bắp chân tôi.

Tôi nhận ra nó.

Nó là đại ca của đám mèo hoang gần khu nhà tôi ở, tôi hay gọi nó là Tai To.

Hồi trước mỗi khi bị bỏ đói, tôi bới được nửa cái xúc xích trong thùng rác đều bẻ chia cho nó một nửa.

Tai To nhảy lên đầu gối tôi, trong cổ họng phát ra tiếng rù rù êm ái.

【Đừng khóc nữa nhóc con, khóc làm đại gia tao phiền cả lòng.】

Nó ngoảnh đầu về phía lỗ thủng trên tường, cất tiếng kêu meo thật dài và chói tai.

【Anh em đâu! Mau ra đây hết! Con bé hay chia xúc xích cho tụi mình đang gặp nạn rồi!】

Vừa dứt lời, từ lỗ hổng trên tường, từ các khe thùng các-tông cũ, đằng sau các thùng tôn gỉ sét, từng con mèo hoang nối đuôi nhau chui ra.

Mèo đen, mèo trắng, mèo vàng, mèo tam thể.

Mười mấy con mèo hoang trong chớp mắt đã vây kín xung quanh tôi.

Tai To đứng thẳng người dậy, đuôi dựng đứng đầy vẻ uy nghiêm.

【Đi! Ra ngay trục đường chính ngoài kia! Chặn cái tên đày tớ hai chân lắm tiền nhiều của nhất của chúng ta lại!】

【Hôm nay hắn mà không chịu rước con bé này đi thì từ nay về sau đừng hòng chạm vào một sợi lông của ông!】

Cả bầy mèo đồng thanh hưởng ứng, phát ra những tiếng kêu meo meo hỗn loạn, rồi lũ lượt chui qua lỗ thủng trên tường chạy vụt ra ngoài.

Tôi ngẩn người ngồi yên tại chỗ, đến nước mắt cũng quên cả lau.

Đày tớ hai chân? Đó là cái gì thế nhỉ?

2

Chưa đầy nửa tiếng sau, bên ngoài bỗng vang lên tiếng phanh xe ken két chói tai.

Tôi bám vào khe hở của cánh cửa sắt nhìn ra.

Hàng trăm, hàng ngàn con mèo hoang chen chúc nhau tạo thành một bức tường mèo đủ màu sắc, vây kín mít một chiếc xe Rolls-Royce màu đen.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc áo khoác măng tô dạ màu đen bước xuống với đôi chân dài.

Người ông ấy cao lớn, đường nét gương mặt góc cạnh sâu sắc, đôi lông mày nhíu chặt toát ra vẻ lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần.

Tai To lách qua đám mèo, chạy thẳng đến đôi giày da thủ công đắt tiền của người đàn ông, cắn chặt vào ống quần rồi dùng hết sức lôi về phía bãi rác.

Người đàn ông cúi đầu nhìn Tai To, giọng nói bất lực vô cùng:

“Cụ tổ của tôi ơi, hôm nay tôi có một thương vụ sáp nhập trị giá hàng chục tỷ cần đàm phán, cậu dắt đàn em chặn đường chặn lối ép tôi tới đây làm cái gì thế hả?”

Tai To nhả gấu quần ra, quay về hướng bãi rác gào to:

【Bớt lải nhải đi! Trong kia có một đứa bé sắp chết cóng rồi kìa! Mau theo tao vào cứu nó ra, không thì mấy hộp pate xịn xò mày mang đến sau này bọn tao nhịn hết, không thèm ăn một miếng nào đâu!】

Người đàn ông đương nhiên không hiểu tiếng mèo nói, nhưng ông ấy hiểu được hành động của nó.

Ông ấy sải bước đi theo hướng dẫn của Tai To, tiến thẳng đến trước cánh cửa tôn của bãi rác.

“Bên trong có người à?” Ông ấy trầm giọng hỏi.

Qua cánh cửa tôn, ông ấy gõ mấy tiếng.

Tôi sợ hãi lùi lại hai bước, run run lên tiếng lí nhí:

“Có… có người ạ.”

Người đàn ông sững sờ, quay lại xe lấy ra một chiếc búa phá kính kim loại màu đen.

“Rầm! Choang!” Mấy tiếng va đập lớn vang lên.

Ổ khóa gỉ sét bị ông ấy đập rụng tan tành.

Cánh cửa tôn bị giật phăng ra, ánh nắng chói chang cùng gió lạnh ùa thẳng vào trong.

Ông ấy đứng ngược sáng ở cửa.

Còn tôi thì co ro ở góc chất đầy dầu mỡ cùng bìa các-tông phế liệu, toàn thân run cầm cập, tay vẫn nắm chặt mẩu bánh mì mốc.

Khoảnh khắc nhìn rõ tôi, ánh mắt ông ấy bỗng chùng xuống, lạnh tanh.

Tai To nhảy tót qua cửa, lấy đuôi quẹt quẹt vào mu bàn tay tôi:

【Đờ đẫn ra đấy làm gì? Mau ôm đùi đi! Thằng này giàu nứt đố đổ vách, bánh thưởng cho mèo ở nhà nó chất cao như núi luôn!】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)