Chương 7 - Cuộc Gặp Gỡ Đầy Bất Ngờ Tại Disneyland
Ánh đèn bên ngoài rất sáng, phía xa truyền đến tiếng trò chuyện náo nhiệt và tiếng ly chén va chạm.
Sau khi biết tin tôi đoạt giải, đã có không ít người tranh nhau phái xe, đón ba mẹ tôi đến.
Dù ba mẹ tôi không hiểu gì cả, ở hiện trường tiệc chiêu đãi của lễ trao giải căng thẳng và lúng túng nói thứ tiếng phổ thông vụng về.
Nhóm người có xuất thân hào nhoáng ấy cũng chỉ có thể nặn ra nụ cười phụ họa.
Tôi đứng đó một mình, nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bỗng nhớ đến từng cảnh của rất nhiều năm trước——cô gái ngồi xổm bên đường Disneyland nôn đến trời đất quay cuồng kia.
Cô gái đi đôi giày không vừa chân, cố gắng chen vào thế giới không thuộc về mình kia.
Bây giờ cô ấy cuối cùng không cần miễn cưỡng bản thân nữa.
Dù mặc bộ đồ hàng chợ mấy chục tệ một bộ, dù đi đôi giày bệt bình thường không thể bình thường hơn.
Dù có lạc lõng với xung quanh đến đâu.
Những người gặp tôi, đều phải cung kính gọi một tiếng: “Viện sĩ Tô.”
Đây là lễ trao giải của tôi.
Không cần cố ý thay đổi và lấy lòng, chỉ cần đường đường chính chính yêu bản thân, làm chính mình.
Còn những chuyện trong quá khứ, con thuyền nhẹ đã vượt qua muôn trùng núi.
Từ nay về sau, không còn liên quan gì đến tôi nữa.